Tin mới

[Miss MUSVN 2011] Vòng 2 - beng_iu_rooney - SBD 15.

Discussion in 'Miss MUSVN 2011' started by beng_iu_rooney, 10 December 2011.

  1. beng_iu_rooney

    beng_iu_rooney Well-Known Member

    Câu hỏi :Cát bụi rồi cũng trở về với cát bụi, ai rồi cũng sẽ đến lúc phải ra đi. Bạn nghĩ như thế nào về cái chết và bạn có tin vào cuộc sống sau cái chết hay không?


    [FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMS8wNS8xLzUvInagaMEMTVhMWY0ZjlhZjM2YjEyMDE0ODU4YWY3MDlkNzmUsICxZGQdUngWeBXAzfEPDoXQgQdUngG7pWl8S2jDoW5oIEx5fHwy[/FLASH]


    Lúc này đây,sau khi đọc câu hỏi,tôi thấy mình trống rỗng,chẳng thể gõ ra 1 chữ nào,tất cả chỉ là những cảm nhận mơ hồ,những băn khoăn,suy nghĩ không thể chạm tới.

    Câu hỏi tôi nhận được là về "cái chết":"Cát bụi rồi cũng trở về với cát bụi, ai rồi cũng sẽ đến lúc phải ra đi. Bạn nghĩ như thế nào về cái chết và bạn có tin vào cuộc sống sau cái chết hay không?"



    20 tuổi-tuổi của sự sống-tôi nghiêm túc suy nghĩ về cái chết.


    Sự hiện hữu trong tôi khi nghĩ về cái chết – luôn là những tiếng kèn đưa đám ai oán, thê lương…. Tôi sợ - sợ thứ âm thanh ấy. Nó như khơi, như cứa vào ruột gan người nghe… Nó nhắc nhở trong tôi về cái ngày ngồi cạnh bà nội nhìn bà trút hơi thở cuối cùng gọi :"Bà ơi,bà ơi,...",về giây phút từng đứa,từng đứa chúng tôi nhận khăn tang,về cái khoảnh khắc biết bà đã đi mãi mãi...

    Tôi không nhớ đã đọc ở đâu,chỉ nhớ cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết :"Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết thì quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước" .Ừ đúng,chết có bao giờ hẹn hò trước được đâu...Vì đơn giản,không ai học được chữ ngờ trong cuộc sống! Không ai biết trước đời mình sẽ kết thúc ra sao khi vĩnh biệt tất cả để ra đi! Có một cái gì đó luôn luôn ở ngoài tầm tay,có một cái gì đó ngoài khả năng hiểu biết,có một cái gì đó luôn luôn vượt hẳn ra ngoài mọi suy nghĩ tính toán của mỗi người, Tai nạn, bệnh tật, nhất là cái chết là cả một sự bất ngờ mà con người không bao giờ lường trước được...
    Tôi tự đặt cho mình câu hỏi:"chết là gì nhỉ?".


    [​IMG]

    Nhưng cứ là hỏi vậy thôi vì tôi biết sẽ chẳng thể tìm được câu trả lời,vì tôi còn đang sống, chưa chết, chỉ biết rằng thế nào cũng sẽ chết. Nó chưa đến, nhưng đã nhìn thấy rõ . Có người coi nó như một sự giải phóng khỏi kiếp sống khổ đau! Có người coi nó như một chiếc cầu bắc sang một cuộc sống khác, đến một thế giới hoàn toàn xa lạ! Có người coi nó như một chuyến khởi hành đi xa nhất, xa nhất đến nỗi không bao giờ trở lại! Xa nhất nhưng cũng cô đơn nhất! Thân phận con người là phù du,con người thực chất là những hạt bụi hóa kiếp nhân sinh!! Mạng sống của con người là mong manh. Bởi lẽ chẳng ai đoán trước được ngày mai rồi sẽ ra sao?Có những cái chết đến một cách đột ngột và đầy bất ngờ. Cũng có những cái chết có dự báo trước…thật khó để đón nhận cái chết dù nó đột ngột hay là đã biết trước…
    Cái chết là gì có ai hiểu được không?



    Đôi khi chúng ta cần đến một vài câu để diễn tả nó:
    Chết là im lặng.
    Chết là quên tất cả.
    Chết là sẽ chẳng còn gì có thể đến và đi...

    Nhưng, cũng chỉ cần một câu nói đơn giản để định nghĩa cái chết:
    Chết là kết thúc những nỗi đau của một người và khơi dậy một nỗi đau của nhiều người khác.Người ra đi cứ nhẹ nhàng đi về 1 cõi khác,để lại những vết thương mãi mãi cho người đang sống,đau đớn biết bao những cảnh đầu bạc tiễn đầu xanh,con mới thơ dại đã mồ côi cha mẹ...

    Mạng sống là thứ không thể trao đổi, mua bán được. Đó có lẽ là một trong những món quà công bằng nhất mà Đấng tạo hoá đã ban tặng cho con người. Gìau nghèo , đẹp xấu,giỏi dốt …rồi cũng sẽ đến lúc trở về với cát bụi. Thành cát bụi rồi thì ai cũng như ai thôi.

    Những tin tức tôi đọc hàng ngày,đầy những cái chết,những người xung quanh tôi nói về cái chết,về những nguy hiểm luôn rình rập mỗi chúng ta trong cuộc sống, bất giác giật mình khi nhận ra trong nhịp sống của xã hội hiện đại này, không ít người luôn mang trong mình một cảm giác chông chênh khi cảm nhận được về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.Phải chăng :
    "Vì cuộc sống này quá chật chội và ngột ngạt như thế, đầy những sự ích kỷ và tham lam nên luôn có những người chọn cách đi ra khỏi thế gian, mà tìm cho mình một chốn khác bình yên hơn chăng?"

    [​IMG]


    Sinh, lão, bệnh, tử, là quy luật tự nhiên không chừa một ai. Nhiều người chấp nhận, nhưng cũng không ít người chống lại bằng cả vật chất và ý chí. Ai ai cũng muốn tồn tại càng lâu trên cõi đời càng tốt mặc dù không biết mình tồn tại để làm gì.

    Tôi lại đặt cho mình câu hỏi về "sống" hay "tồn tại"?một người sống đến vĩnh hằng nhưng cứ lay lắt, dật dờ, và một người phải vĩnh viễn ra đi khi mới hai mươi năm tuổi nhưng đã dùng tất cả sự dũng cảm, lòng nhân hậu, và kiến thức mà mình có được để che chở cho những số phận bất hạnh khác. Vậy ai là người "đang sống" và ai là người "đang tồn tại"?! tôi chợt nhớ tới những Nguyễn Văn Thạc,những Đặng Thùy Trâm,...Tâm hồn họ đẹp như một bài thơ,và trái tim họ dũng cảm,tinh khiêt như viên kim cương lấp lánh.Họ đã và sẽ "sống" mãi tuổi thanh xuân, trong trái tim của mọi người thế hệ sau này. Đó là họ "đang sống".

    Bản chất tự nhiên của mỗi người chúng ta khiến chúng ta tồn tại nhiều hơn là sống,trừ số ít ngoại lệ,bởi chúng ta không vượt qua được chính mình, sợ đau đớn,sợ chết, sợ nghèo,sợ và sợ... Nhưng kì lạ là,chính cái khoảnh khác chúng ta cảm thấy sự đau đớn, sự sợ hãi, và cái chết cũng là lúc chúng ta cảm nhận rõ ràng nhất :Ta đang sống.

    [​IMG]


    Cái chết là đích đến mà chúng ta đều phải tới. Không ai thoát được nó. Tôi đã nghe đâu đó rằng "Cái chết như là phát minh hay nhất của sự sống". Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Cái chết - chúng người ta cần phải biết học cách đối mặt với cái chết.Hãy cứ coi đó là điều hiển nhiên,hãy đón nhận nhẹ nhàng,hãy tiếp tục sống và luôn nghĩ rằng :

    "Ngày mai là ngày cuối cùng của cuộc đời mình"

    Vì từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hổ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với mỗi chúng ta. Hãy cứ để lí trí có tiếng nói nhưng cũng hãy nghe theo lời mách bảo của trái tim.

    Chứng kiến sự ra đi của những người xung quanh là để con người ngoảnh lại chiêm nghiệm, rút ra bài học từ lỗi lầm để rồi không ngừng vun đắp cho mình tình yêu và sự trân trọng đối với những người đang sống...Khi sống tốt với nhau còn hơn khi chết kèn trống linh đình,khóc lóc,nỉ non...Chết rồi,ai khóc-không cảm nhận được,Và những đám tang tổ chức rầm rộ và xa xỉ bên ngoài khi một người nằm xuống phải chăng là để an ủi nhửng kẻ còn sống, để che lấp những quên sót với người đã khuất?????

    Tôi nghe nói nhiều về Cõi Tiên,Cõi Phật và Địa Ngục,về quả báo và kiếp luôn hồi,những nơi sau khi bỏ thế gian này con người ta sẽ đến,những việc mà sau khi nhắm mắt xuôi tay có thể sẽ làm,...cuộc sống sau cái chết với tôi còn mơ hồ hơn cả cái chết mơ hồ.Nhưng tôi tin vào cái cực kì mơ hồ ấy.Tin để sống đúng làm con người:
    "Người tốt được đến cõi bồng lai, thành Tiên,thành Phật.Kẻ xấu,làm điều gian ác xuống 18 tầng địa ngục,đầu thai làm kiếp súc sinh..."

    [​IMG]


    "Nhỏ bé một kiếp người, sinh ra và mất đi. Ý nghĩa gì khi tôi được bắt đầu từ cát bụi và sẽ trở về với cát bụi? Cái chết đến như một lẽ tự nhiên. Tôi sẽ ra đi như chưa từng tồn tại, như chưa từng xuất hiện trên cuộc đời này. Và nhanh chóng bị lãng quên. Một trăm năm, một ngàn năm trôi qua, chẳng còn ai biết rằng đã từng có "tôi", rằng tôi đã từng ở đây, đã từng sống, đã từng cười, đã từng khóc, đã từng yêu thương."

    Con người chúng ta cần phải biết học cách đối mặt với cái chết, và làm nhiều điều ý nghĩa hơn cho cuộc sống, cho cộng đồng trước khi nhắm mắt xuôi tay…Có vẻ như điều đó lớn lao quá,hãy chỉ đơn giản là :sống vị tha,sẻ chia và có trách nhiệm.Hãy yêu thương thật nhiều những người quanh ta,với riêng tôi nhỏ bé,tình cảm đó có thể chỉ là những đồng tiền quyên góp ít ỏi,là tấm áo sờn,là 1 lần share link chương trình quyên góp, hay đơn giản chỉ là: 1 bữa cơm nóng cho gia đình,ngồi nhổ tóc sâu cho bố,đấm lưng cho mẹ,thủ thỉ tâm tình với em,hay mỉm cười với những người tôi yêu quý...
    Từng khoảnh khắc sống bên nhau,hãy yêu thương nhau thật nhiều.

    [​IMG]

    Vì sau tất cả :"Chỉ còn lại tình yêu".

    Tặng bạn và tặng cả chính tôi câu nói của Steve Jobstrong bài diễn văn bất hủ :"Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.........Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ".


    20 tuổi.Nghĩ và viết về cái chết,có bồng bột và nông cạn,có những điều đúng và sai,có những cái sáo rỗng và thực tế nhưng tôi thấy bài viết của mình là cừ nhất vì nó được viết bằng sự sống 20 và những gì tôi nhất,được viết bằng :"khát khao và dại khờ".

    [​IMG]

    Không phải là phủ nhận những giá trị của sự sống mà là "Sống hết mình,yêu thương,trao và nhận hết mình".Cái chết chỉ đáng sợ khi mà còn nhiều điều dang dở,tiếc nuối trong lúc sống.
     
    Last edited by a moderator: 10 December 2011
  2. hoahuongduong

    hoahuongduong Well-Known Member

    bài viết hay đấy e :x,nhưng mà font chữ khó đọc quá ^^
     
  3. Chick

    Chick Adolf

    Anh khoái cái đoạn chứng kiến người khác chết để rút ra kinh nghiệm :| Thật thâm thúy :|
     
  4. Tom Cruise

    Tom Cruise Mission : Impossible

    Bài viết hay lắm .
     
  5. vijekeva

    vijekeva Legends

    Màu chữ của Beng. Muốn nhận xét ghê :| Chưa đủ tập trung để đọc dc hết bài này :|
     
  6. Edwin Phán Củi

    Edwin Phán Củi Super Moderator

    Miss nào cũng màu mè hoa lá hẹ hết nhỉ :| để tùm lum màu nhìn muốn loạn mắt :|
    ==> người đọc ko có thiện cảm => giảm 70% giá trị của bài viết :|
     
  7. beng_iu_rooney

    beng_iu_rooney Well-Known Member

    Em cũng thấy rứa :|

    Thâm thúy sao anh :|

    Nhận xét đi Chank :|

    Cũng định để đen không cơ mà nghe lời khuyên là phải màu mè :| Mọi người thương em cố gắng đọc với ạ :|
    H ngại cũng chả muốn sửa nữa,mất gần tiếng mới chỉnh sửa xong :| mạng b-(
     
  8. Chick

    Chick Adolf

    Cảm nhận thế nào nhỉ :-?

    Beng viết giống như đang hấp hối ấy.
     
  9. beng_iu_rooney

    beng_iu_rooney Well-Known Member

    Phải hóa thân và trải nghiệm chứ anh :| Vậy mới viết đc dài thế [-(
     
  10. Chick

    Chick Adolf

    Ko hẳn chết là phải có không khí buồn.
     
  11. kysirong

    kysirong Active Member

    Thik nhất câu : "Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.........Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ"
    Sống sao cho vừa lòng mình mới khó, chứ đẹp lòng thiên hạ thì cứ giả tạo cũng dễ mà.
     
  12. beng_iu_rooney

    beng_iu_rooney Well-Known Member

    Chắc em phải nghĩ thêm về vấn đề này quá :|
    Cơ mà chắc sẽ làm việc này vào ban ngày :| đem hôm ko ngủ đc luôn :|
     
  13. Ruby

    Ruby ♥ Moon Smile Me ♥

    Bài viết dài thế =p~ Vậy mà bảo mình phủ đầu :-"

    Bài viết có hồn lắm ;;)
     
  14. Red Man

    Red Man 2Olegend

    Chuẩn. Đối lúc là 100% luôn :wenger:
     
  15. quyetmq

    quyetmq Well-Known Member

    thực sự để trả lời một câu hỏi cần sự ngắn gọn và xúc tích chứ ko phải kiểu dạng bài viết dái lê thê màu mè thế này.BGK cũng nên đưa ra một câu hỏi nào ý nghĩa chứ cái này vô nghĩa quá.Hỏi một cô gái 20 tuổi về cái chết và cuộc sống hậu cái chết?
     
  16. Ruby

    Ruby ♥ Moon Smile Me ♥

    Nếu ngắn gọn và súc tích thì lạ ko nói hết được :| Câu hỏi rộng mà yêu cầu trả lời bó hẹp thì giống như bắt thí sinh nói xạo :|

    Cũng có thể coi đây là phần thể hiện tài năng của thí sinh, vì trên mạng thì post bài là chủ yếu mà :|
     
  17. Mình thấy câu hỏi này hay.

    Bài trả lời của E ấy cũng hay. Khá nhiều cảm xúc và cũng chân thật, k quá nhiều triết lý như những bài khác ;))

    Có điều hình ảnh quá to và hơi nhiều mà thôi x_x
     
  18. Tanh

    Tanh Mou United

    Thank động viên chứ ko đọc :wenger:
     
  19. banhqui

    banhqui S9

    Màu chữ :wenger:.

    Thích cách diễn đạt ở câu này, rất hay :D.

    Lại lăn tăn về vụ vote nữa rồi :wenger:.
     
  20. rungnhietdoi

    rungnhietdoi Ác Nhân Cốc

    thanks vì bài viết
    cách hành văn hay có cảm xúc
    chưa đọc hết. phải đọc lúc có tâm trạng mới đc