Tin mới

Sir Alex Ferguson - Ra mắt tự truyện mới

Discussion in 'Manchester United xưa và nay' started by LụcTuấn, 4 April 2008.

?

Theo bạn Sir có thể đưa Manutd vượt qua thời kỳ khó khăn này

Poll closed 20 September 2008.
  1. Tất nhiên là như thế

    1 vote(s)
    10.0%
  2. Chờ xem đã

    5 vote(s)
    50.0%
  3. không thể

    5 vote(s)
    50.0%
Multiple votes are allowed.
  1. LụcTuấn

    LụcTuấn Well-Known Member

    [​IMG]

    Quốc tịch: Scotland
    Trở thành HLV United từ ngày: 06/11/1986
    Trận đấu đầu tiên: 08/11/1986 Oxford 2-0 Man Utd
    Trận đấu cuối cùng: 19/05/2013 West Brom 5-5 Man Utd
    Số năm làm HLV United: 27
    Các danh hiệu Premier League: 1993, 1994, 1996, 1997, 1999, 2000, 2001, 2003, 2007, 2008, 2009, 2011, 2013
    Cúp FA: 1990, 1994, 1996, 1999, 2004
    Cúp Liên đoàn: 1992, 1996, 2010
    UEFA Champions League: 1999, 2008
    Siêu Cúp châu Âu: 1992
    UEFA Cup Winners Cup: 1991
    Cup liên lục địa: 1999
    FA Charity / Community Shield: 1993, 1994, 1996, 1997, 2003, 2007, 2008, 2011, 2013
    Nắm cổ phần từ năm: 1990

    Sir Alex Ferguson là HLV thành công nhất trong lịch sử bóng đá Anh với việc giành được 38 danh hiệu quan trọng trong suốt sự nghiệp 27 năm huấn luyện Quỷ Đỏ.

    Cựu HLV Quỷ Đỏ đã có một sự nghiệp sân cỏ không mấy thành công khi chỉ có những quãng thời gian gắn bó ngắn ngủi với các CLB Queen's Park, St Johnstone, Dunfermline, Glasgow Rangers, Falkirk và Ayr United. Dường như sự nghiệp chơi bóng không phải là định mệnh của ông...

    Sau một thời gian ngắn từ giã sân cỏ, ông chuyển sang nghề huấn luyện và bắt đầu với việc nắm giữ vai trò HLV của East Stirlingshire, St Mirren rồi đến Aberdeen. Nhưng chính quãng thời gian ở Pittodrie mới giúp ông gây dựng được tiếng tăm của một nhà huấn luyện hàng đầu cho mình. Ông đã phá vỡ thế thống trị bóng đá Scotland của Glasgow để đưa Aberdeen giành được 3 danh hiệu vô địch, 4 cúp Scotland, 1 League Cup và 1 European Cup Winners’ Cup.

    Sau khi sa thải Ron Atkinson - HLV thời đó của Manchester United, chủ sân Old Trafford nhanh chóng tìm đến ông. Và họ đã có được người họ muốn vào ngày 6/11/1986.

    [​IMG]

    Sir Alex ngày mới được bổ nhiệm làm HLV trưởng Manchester United

    Ferguson đã được thừa hưởng một đội bóng rời rạc, mất nhuệ khí với những cầu thủ thi đấu dưới sức mình, luôn làm các cổ động viên cảm thấy thất vọng khi không thể phá vỡ sự thống trị của Liverpool trong một thời gian dài. Bị mắc kẹt ở vị trí thứ 4 từ dưới lên trong bảng xếp hạng của giải Hạng Nhất, nhiệm vụ tức thì của Ferguson lúc đó chính là cố gắng ngăn chặn khả năng xuống hạng đang đến rất gần đối với đội bóng áo đỏ. Không thể tìm đến sự chi viện của thị trường chuyển nhượng, nhưng ông vẫn đưa được United tiến lên và kết thúc ở vị trí thứ 11.

    Lúc này, điều quan trọng đối với Ferguson là phải xoay chuyển cục diện của CLB. United là một đội bóng chơi đẹp mắt nhưng điều đó dường như không thể là chìa khóa để cạnh tranh được với môi trường khắc nghiệt của một giải bóng đá. Trong mùa giải thứ hai của ông, Quỷ Đỏ đã cải thiện được tình hình với vị trí thứ 2 sau Liverpool, nhưng vị trí này vẫn chưa phản ánh được điều gì. Bước ngoặt chính là mùa giải 1989/90.

    Sau một chuỗi liên tiếp những trận đấu Quỷ Đỏ bị cầm hòa trên sân khách ở mỗi vòng đấu, United đã đăng quang lần đầu tiên trong thời đại Ferguson. Lee Martin đã ghi được bàn thắng duy nhất trong trận đá lại chung kết Cúp FA gặp Crystal Palace.

    [​IMG]

    Danh hiệu đầu tiên của Sir Alex tại Old Trafford - Cúp FA 1990

    Danh hiệu đầu tiên này đã mở màn cho một chuỗi những thành công sau đó. Mùa bóng tiếp theo, họ giành được European Cup Winners' Cup tại Rotterdam khi đánh bại Barcelona với tỉ số 2-1 nhờ 2 bàn thắng của Mark Hughes. Và Cúp Liên đoàn được tiếp tục thêm vào bảng vàng thành tích của United ở mùa giải 1991/92.

    Đáng buồn thay, danh hiệu vô địch vẫn tiếp tục lảng tránh họ. Đó chính là "chiếc chén thánh" đối với các cổ động viên United, đã 26 năm trôi qua mà thế thống trị của Liverpool tại giải trong nước cũng như cúp Châu Âu vẫn chưa được phá vỡ.

    Phải đến mùa giải 1992/93, quãng chờ đợi mỏi mệt đó mới đi đến hồi kết. Quỷ Đỏ, sau khi được tăng cường thêm bản hợp đồng trị giá 1 triệu bảng Eric Cantona, đã đánh bại Aston Villa ở tuần đấu cuối cùng của mùa giải để trở thành những nhà vô địch Premiership đầu tiên dưới sự dẫn dắt của HLV tài ba này.

    Một khi sự bế tắc đã được phá vỡ thì những thành công cứ nối tiếp thành công: cú đúp mùa 1993/94, "đúp của đúp" mùa 1995/96, và một danh hiệu vô địch khác vào năm 1997. Cuối cùng United đã hòa hợp được sức mạnh ngoài sân cỏ với những thành công trên sân cỏ. Sự thống trị lâu dài của Liverpool đã thực sự kết thúc.

    Thành quả lớn nhất của Sir Alex đến vào mùa giải 1998/99. Chưa từng có đội bóng nào trước đó giành được cú ăn 3 "hoành tráng" gồm: danh hiệu Premiership, FA Cup và Champions League. Vào một đêm không thể nào quên tại Barcelona, quyết định tung vào sân 2 cầu thủ dự bị của ông là Teddy Sheringham và Ole Gunnar Solskjaer đã làm nên lịch sử khi mà bộ đôi này đã ghi được 2 bàn thắng trong những phút thi đấu bù giờ để đưa United trở thành những nhà vô địch Champions League và hoàn thành cú ăn 3.

    [​IMG]

    Sir Alex và danh hiệu Champions League 1999

    Ferguson đã được phong tước hiệp sĩ sau thành công đó và tưởng như những khát vọng của ông sẽ mất dần đi và sự nghiệp của ông sẽ chấm dứt tại đây sau khi đã hiện thực hóa được một giấc mơ đầy hào quang. Nhưng không hề. Một danh hiệu Premier League khác tiếp tục đến ở mùa 1999/2000 và ông đã hoàn thành chuỗi 3 mùa liên tiếp vô địch quốc gia ở giải đấu 2000/01. Và lần đăng quang thứ 8 tại Premiership đến vào năm 2002/03; một năm sau đó là Cúp FA thứ 4 trong sự nghiệp của ông ở trận chung kết gặp Millwall tại Cardiff.

    Lúc này Quỷ Đỏ đang bước vào giai đoạn xây dựng lại. Đội bóng của những cầu thủ "nhà trồng được" mà ông đã gây dựng được giờ đã vỡ vụn và ông đã tuyển thêm những ngôi sao mới như Wayne Rooney và Cristiano Ronaldo để làm sức bật cho một thời đại thành công mới.

    Sir Alex tin rằng việc giành được Carling Cup mùa 2005/06 - khi mà Quỷ Đỏ đánh bại Wigan Athletic 4-0 - có thể trở thành chất xúc tác cho một thời đại thành công mới. Và khi mà Chelsea đang trở thành lực lượng thống trị trên thị trường chuyển nhượng thì Sir Alex vẫn tiếp tục khao khát có thêm được những cúp bạc cho chính mình cũng như cho đội bóng thân yêu của ông.

    Và trên thực tế thì sự khát khao đó đã khiến ông trì hoãn những kế hoạch nghỉ hưu của mình và nhắm tới việc đưa Manchester United trở lại thống trị bóng đá Anh và bóng đá Châu Âu thêm một lần nữa.

    Mùa giải 2006/07, sau 3 năm núp bóng các CLB thành London là Arsenal và Chelsea, Sir Alex đã đưa Man Utd trở lại với chức vô địch Premier League. Một thế hệ cầu thủ mới mà ông gầy dựng ngày càng hoàn thiện, là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa sức trẻ và kinh nghiệm, giữa các sản phẩm chất lượng của Carrington và những "lính đánh thuê" từ nhiều nơi trên thế giới.

    [​IMG]

    Chức vô địch Champions League 2008 của Sir Alex

    Đội hình này đã đưa United đến với một giai đoạn thăng hoa nữa trong lịch sử CLB. Ba chức vô địch Premier League liên tiếp và nổi bật nhất đương nhiên là đỉnh cao châu Âu với chức vô địch Champions League 2008 tại Moscow. Một trận chung kết đầy cảm xúc, giàu kịch tính, máu và nước mắt trong đêm mưa tầm tã ở nước Nga lạnh giá.

    Đây có lẽ là động lực lớn lao để Sir Alex một lần nữa bỏ lại ý định giải nghệ, ở tuổi 67. Ông quyết tâm đem về phòng truyền thống Old Trafford thêm một chiếc cúp Champions League danh giá. Nhưng United đã gặp phải một đối thủ vô cùng khó khăn: Barcelona - kẻ thách thức cả thế giới với lối chơi tiki-taka biến ảo. Từ 2008/09 đến 2010/11, ba mùa giải và Quỷ Đỏ 2 lần lọt vào trận chung kết Champions League nhưng đều bại trận trước Gã khổng lồ xứ Catalan.

    Dẫu vậy, Sir Alex vẫn giúp United duy trì thế thống trị tại Xứ Sương mù. Dù các đối thủ có cũ, có mới liên tục nổi lên và đánh bại Quỷ Đỏ nhưng nhanh chóng, Sir Alex và các học trò lại đứng dậy mạnh mẽ hơn ở mùa giải kế tiếp. Chức vô địch Premier League 2010/11 và 2012/13, chức vô địch quốc gia thứ 19 và 20, là những lời khẳng định hùng hồn nhất rằng Manchester United là đội bóng số 1 nước Anh.

    Ngày 08/05/2013, Sir Alex thông báo quyết định giải nghệ vào cuối mùa giải 2012/13. Nhưng ông vẫn sẽ ở lại Old Trafford và trở thành giám đốc kiêm đại sứ của CLB. Tờ Guardian mô tả đây là "kết thúc của một kỷ nguyên", chủ tịch UEFA Michel Platini tri ân Sir Alex là "người có tầm nhìn xa trông rộng", thủ tướng Anh David Cameron khen ngợi ngài 'Máy sấy tóc' là "một dấu ấn đáng nhớ của nền bóng đá Anh quốc". Sau này, Sir Alex đã tiết lộ ông chính thức lên kế hoạch nghỉ hưu từ tháng Mười hai năm 2012 và phải rất khó khăn để giữ kín quyết định này.

    [​IMG]

    Sir Alex trong ngày chia tay Old Trafford

    Dù Sir Alex đã trở thành lịch sử của Manchester United thì những di sản của ông vẫn còn mãi nơi đây, truyền cảm hứng cho các thế hệ tiếp theo đem vinh quang về Old Trafford như câu nói của ông ngày chia tay: "Các bạn ý thức được rằng mình giỏi thế nào, các bạn biết sự danh giá mà màu áo các bạn đang mặc ra sao, các bạn biết nó có ý nghĩa thế nào với những người tại đây, tại Old Trafford. Đừng bao giờ để mình gục ngã!"...

    Manutd.com.vn
     
    Last edited by a moderator: 26 September 2013
  2. vijekeva

    vijekeva Legends

    Ai post được cái gì thì cứ post nhá :D Phần tớ backup để tớ nợ tới ngày mai post 1 loạt luôn ^^ Giờ ôn thi đã i-)
     
  3. vijekeva

    vijekeva Legends

    [​IMG]
    Những thành công vang dội của CLB ManU trong những năm qua được gắn liền với 1 người đàn ông hào hoa, phong nhã, với dáng vẻ tự tin, khiêm nhường, hết mình vì gia đình, bè bạn, công việc. Một con người không bao gi�ờ chịu lùi bước trước khó khăn, khong bao giờ thỏa mãn những gì mình đã có, biết mình, biết ngư�?i, thông minh, nghị lực và trên hết là một con người hết lòng cống hiến cho sự nghiệp với tình yêu bóng đá cháy bỏng và đầy khát vọng đúng như l�?i tựa trong một cuốn sách viết về ông "The man for all seasons (mai tứ quý- người đàn ông cho 4 mùa). Ông chính là Sir Alex Ferguson.



    Trước khi tới làm việc cho ManU, Alex Ferguson đã là 1 HLV đầy thành công. Hiện nay, ông thực sự đã thoát khỏi cái bóng của Sir Matt Busby. Sinh ra tại quận Govan, Glasgow, SCotland, Alex Ferguson bắt đầu sự nghiệp đá bóng của mình với CLB Dunfermline trước khi chơi cho Queen's Park. Sau đó ông chuyển sang chơi cho Glasgow Rangers. Ông bắt đầu sự nghiệp huấn luyện ở 2 CLB hạng nhất là East Stirling và St. Mirren. Sau thành công đó, ông tiếp tục sự nghiệp với CLB Aberdeen, thời đó Aberdeen chỉ là 1 đội bóng hạng xoàng, nhưng cùng với đội bóng này Alex Ferguson đã đoạt được 3 giải vô địch Scotland ( 1980, 1984, 1985), 4 lần đoạt cup quốc gia ( 1982, 1983, 1984, 1986), 1 League cup (1983), 1 siêu cup Châu Âu (1983), 1 Winner's Cup (1984). Sau khi HLV Jock Stin qua đời vào năm 1986, Alex được bổ nhiệm làm cố vấn ĐT Scotland tại VCK Cup Mexico'86. Sau nhiều năm dài ManU không giành được danh hiệu nào kể từ lần đoạt cup C1 năm 1968., ngày 7/11/1986 ban lãnh đạo ManU đã tìm đến Alex Ferguson, đặt niềm tin vào sự dìu dắt của ông cho MU danh giá một thời. Mục tiêu của ông là xây dựng và phát triển đội bóng theo phong cách của mình, dựa theo thế hệ trẻ. Sau 4 năm gây dựng đội bóng, thành công đầu tiên của ông đến vào năm 1990 khi MU đoạt cup FA bằng chiến thắng trước Crystal Palace., chiến thắng này mở cho họ cánh cửa đến với Châu Âu. Vào năm 1991, MU đã đánh bại Barcelona tại Rotterdam, đoạt Winner's Cup (đây là danh hiệu vô địch Châu Âu đầu tiên của 1 CLB Anh sau thảm h�?a Heysel). Sau đó Mu tiếp giành siêu cup Châu Âu năm 1991 và Ferguson là HLV duy nhất đoạt 2 danh hiệu Châu Âu cho cả Anh và Scotland. Tiếp đó Mu đoạt League Cup lần đầu tiên vào năm 1992, sau khi MU đứng ở vị trí thứ 2 vào năm 1988 và 1992. Ông đã có công đưa Eric Cantona từ CLB Leeds United v�? với MU và lập tức vô địch mùa bóng 1992/1993, khởi đầu chuỗi thành công nhất trong lịch sử đội bóng này. Họ đã đoạt chiến thắng kếp năm 1994. Sau đó Alex Ferguson đã quan tâm đến các cầu thủ trẻ ( Beckham. Giggs, anh em nhà Neville, Scholes, Butt...), ông đã mua Andy Cole từ Newcastle với giá kỉ lục của MU (6.5 triệu bảng) vào thán 1/1995. Sau khi Cantona giã từ sân cỏ vào mùa hè năm 1997, Ferguson đã kí hợp đồng với Teddy Sherringham từ CLB Tottenham với giá bằng 1 nửa Andy Cole ( đây là 1 hợp đồng béo bở bởi Sherringham đã chứng minh được mình là 1 cầu thủ xuất sắc). Tháng 5/1999, Ferguso được bầu là HLV xuất sắc nhất thế giới. Tháng 6/1999, nhân dịp sinh nhật nữ hoàng Anh Elizabeht II, Alex Ferguson được phong tặng tước "hiệp sĩ" của hoàng gia Anh và trở thành Sir Alex Ferguson. Ngay 7/11/1999 nhân kỉ niệm 13 năm làm HLV cho MU đã có trận đấu giữa ĐT thế giới gặp MU nhằm mục đích tôn vinh ông. Bóng đá Anh và CLB Manchester United sẽ mãi mãi nhắc đến Sir Alex Ferguson, người đã có công đưa CLB vượt lên đỉnh bóng đá thế giới, xứng đáng với tên gọi "quê hương bóng đá".
     
  4. vijekeva

    vijekeva Legends

    FERGUSON VÀ THUẬT DÙNG BINH:
    [​IMG]
    Trước mùa giải:
    Đầu mỗi mùa giải tôi đều có 1 buổi nói chuyện như vậy, và tôi biết các cầu thủ đang nghĩ " Ôi không, ông ấy lại bắt đầu rồi", bởi vì chúng tôi luôn có cùng 1 chủ đề: chiến thắng.

    Trong 1 năm khác tôi lại nói với họ là "Trong CLB này có 2 cầu thủ sẽ khiến chúng ta bị thất bại trong năm nay. Tôi sẽ ghi tên của họ trong 1 phong bì và đưa ra vào cuối mùa giải nếu chúng ta không giành được chiến thắng". Năm tiếp theo tôi lại nói "Lần này trong phong bì chỉ có tên 1 người thôi", và Gary Pallister đã kêu lên :" A, đó là tên của ông!"


    Mục tiêu:
    Trong kinh doanh, bạn thường đặt ra những mục tiêu. Khi bạn nói chuyện với một ngư�ời bán hàng rằng :" Anh đã bán được 1000 chiêc ô tô trong 6 tháng qua, nhưng có người đã lập kỉ lục 1001 chiếc từ 25 năm trước". Như vậy bạn đã nâng mức kỉ lục của mình lên 1 chút.

    Tại MU có 2 mục tiêu mà tôi luôn đặt ra cho cả đội. Thứ nhất là không bao giờđể thua 2 trận liên tiếp. Tôi đã luôn nhắc và sẽ còn tiếp tục nhắc nhở về điều này.

    Mục tiêu thứ 2 chúng tôi đặt ra cho các cầu thủ là ghi 2 bàn thắng. Nếu chúng tôi ghi được bàn thắng thứ 2, chúng tôi biết mình sẽ chiến thắng. Nếu MU ghi được 2 bàn thì chúng tôi sẽ thắng 99 trong số 100 trận đấu. Khi đó chúng tôi khó mà thua được.

    Vì vậy tôi luôn bảo họ cố gắng để ghi 2 bàn thắng vàng. Chúng tôi chưa bao gi�? dẫn trước 2 bàn mà lại bị thua và tôi luôn nhắc nhở các cầu thủ về điều đó".


    Khen ngợi
    khi chúng tôi chiến thắng, điều duy nhất tôi nói với từng cầu thủ khi bước vào phòng thay quần áo là "Làm rất tốt", "Làm rất tốt", "làm rất tốt"- đó là 3 từ có ý nghĩa nhất mà bạn có thể nói với 1 cầu thủ.


    Tức giận
    Có thể nói là, tôi đã nhiều lần đập cốc khi tức giận nhưng trong 2-3 năm vừa qua, tôi đã mềm mỏng hơn. Tôi biết kiềm chế hơn. Bạn biết càng kiềm chế thì bạn càng có uy tín và càng được các cầu thủ tin tưởng hơn. Vẫn có thể chấp nhận được việc mất bình tĩnh nếu là vì những nguyên nhân chính đáng. Nhưng nếu đó là bản chất của bạn thì nên loại bỏ ngay. Nếu họ thất vọng về bạn, hãy nói chuyện với họ. Nếu họ hạ thấp bạn, hãy nói chuyện với họ. Các cầu thủ cũng có trách nhiệm làm như vậy. Bạn không được thu mình lại , nhất là khi gặp khó khăn. Bạn có thể bị khiển trách nhưng mọi người sẽ chia sẻ trách nhiệm với bạn. Điều đó rất quan trọng đối với họ cũng như đối với bạn.


    Lo sợ
    Tôi đã gặp trường hợp có 1 cầu thủ không muốn bị đứng ngoài trong hiệp 2. Tôi đã phải thuyết phục anh ta. Khi các cầu thủ rời phòng thay quần áo để trở lại sân bóng tôi thường có thói quen đứng ở cửa phòng thay quần áo khi các cầu thủ đi ra, vỗ nhẹ vào lưng từng người và nói "Chúc may mắn"- Khi cầu thủ đó đi qua, anh ta cúi xuống thấp và tránh tôi. Tôi bảo anh ta là "Anh có dám quay lại đây và tránh lại không? Nếu anh không bị đập trúng, tôi sẽ cho anh ra sân".


    Khích lệ từng người
    Bạn hãy cố tạo ra 1 môi trường nơi mà mọi người đều có niềm tự hào riêng của mình. Tôi nghĩ các cầu thủ có thể sống chết cho 1 trận đấu. Điều đó đã xảy ra với các đội khi gặp MU- họ đã dồn hết sức lực cho trận đó và thất bại nặng nề trong trận tiếp theo. Chúng tôi hiểu rõ điều đó, đối với chúng tôi, mỗi trận đấu đều là 1 trận chung kết và đoạt cup.


    Khích lệ cả đội
    Telfer, HLV bóng bầu dục người Scotland đã có 1 câu mà tôi rất ngưỡng mộ. Trước khi ĐT Scotland gặp ĐT Anh, ông đã nói với các cầu thủ của mình là "Trong trận đấu này, có thể các bạn không thuộc về các bạn, mà thuộc về đất nước Scotland".


    Xe bus
    Chúng tôi muốn một chiếc xe bus lăn bánh. Nếu chúng tôi đến 1 bến xe
    và 1 người nào đó bị lỡ chuyến xe, chúng tôi vẫn phải tiếp tục. Người đó sẽ bị bỏ lại.

    Tôi muốn tiến bộ và mỗi người phải cùng tiến bộ với tôi. Tôi đang lái chiếc xe bus và tôi muốn đên đích càng nhanh càng tốt.


    Giữa gi�ờ
    Giả sử bạn đang thua 1-0. Điều quan trọng là phải tìm ra nguồn gốc của vấn đề. Tôi cố gắng làm cho cả đội ổn định trở lại trong vong 6-7 phút. Từ phút thứ 8 tôi giúp hồc phục hồi sức khỏe và khích lệ họ. Tôi có thể nói đôi điều chẳng hạn như :" Nghe kia, họ đang ở trong phòng thay quần áo ngay cạnh chúng ta và có thể họ đang cười nhạo bản thân vì họ không hề nghĩ mọi chuyện ở Old Trafford lại diễn ra dễ dàng đến thế".



    Cuộc trò chuyện trong đội
    Sự chuẩn bị của chúng tôi và các buổi nói chuyện đều về đội bóng. Chúng tôi không đi riêng lẻ, chúng tôi luôn cùng nhau. Chúng tôi nhìn quanh phòng thay quần áo và thấy mọi người đều vui sướng vì có nhau. Mỗi cầu thủ đều hạnh phúc vì được thi đấu với 10 ngư�ời còn lại, chúng tôi chơi vì nhau. Kĩ thuật khích lệ mọi ngư�ời của tôi tại cup Châu Âu rất đơn giản. Tôi chỉ vào chiếc cup và nói :" Thấy không? Các bạn không thể chạm vào nó trừ khi các bạn chiến thắng".
     
  5. vijekeva

    vijekeva Legends

    (MUSVN)

    Học thuyết tiến hóa của Alex Ferguson

    Ông đã đào tạo ra những cầu thủ từ 30 năm trước và trong 18 năm ở Manchester united những cầu thủ tài năng đã trở thành một phần quan trọng trong đội hình chính 23 cầu thủ những người mà đã chứng minh cho cả thế giới sự thành công của ông trên cương vị của chiến lược gia.Sir Alex Ferguson đã có một buổi thảo luận về những vấn đề ưa thích của mình.
    Sự thành công của Sir Alex đang và đã được mang đến bởi những cầu thủ trẻ vì vậy phải trở lại những ngày mà ông bắt đầu công việc làm huấn luyện viên.Nhưng thậm chí kể cả khi một cậu bé địa phương đã gọi Lee Martin là người đưa clb trở thành nhà vô địch FA cup 1990 thì vị huấn trưởng cũng không ngừng đưa những chức vô địch mà mọi người có cảm giác là nặng trĩu tới người hâm mộ cùng với các tài năng trẻ do câu lạc bộ đào tạo.Và nếu bạn đủ may mắn xem một buổi tập luyện bạn sẽ thực sự biết chính xác bóng đá trẻ có ý nghĩa như thế nào tới Sir Alex Ferguson và Man utd.Để bắt đầu ,bạn không thể bỏ sót học viện bóng đá nơi huấn luyện các cầu thủ trẻ với giá £8m đối diện với tòa nhà dành cho đội hình chính của câu lạc bộ,nhưng một vài thứ bên trong toà nhà đó cũng sẽ nhắc nhở mọi người tới cách dùng cầu thủ của Sir Alex với những tài năng bên khu học viện.Những khung hình để kỉ niệm sự trưởng thành của các cấp đội tuyển cũng như các cầu thủ được trang trí trong các phòng và hành lang.Những hình ảnh về Beckham,Scholes,Giggs etc giữa muôn vàn những nhân vật chính thường xuyên được trưng bầy,nhưng bạn cũng có thể nhận biết về hình ảnh những cầu thủ đang hiện diện trên sân bóng hiện nay như Brown,O'shea và Fletcher.

    Khi bạn đi tới văn phòng của huấn luyện viên , bạn sẽ nhìn thấy một trong các bức ảnh ấn tượng nhất,đó là đội hình đã vô địch cúp thanh niên mùa giải trước được để trên cao nhất.Tuy nhiên để nhìn thấy những bức ảnh về các đội tuyển trẻ với nhiều giải thưởng bạn phải đi sâu vào bên trong văn phòng của ông tất nhiên là trong đó bao gồm cả đội hình vô địch Châu Âu năm 1992 (đội trẻ) và 1999(đội hình chính).Những Giggs,Scholes,Beckham,Butt và Gary tất cả họ cũng trưởng thành từ một đội trẻ và đó là một thành tích lớn nhất của ông đã làm được.Để có thể làm được điều đó,Sir Alex đã hăng hái giúp đỡ những cầu thủ trẻ United đang trên đà phát triển để hướng tới tương lai nhưng không có dấu hiệu bớt đi sự nghiêm khắc.

    Trong suốt sự nghiệp huấn luyện ngài luôn luôn liên hệ với các tài năng trẻ đang phát triển.Triết lý sống đằng sau điều đó là gì ?[
    Niềm an ủi và sự khuây khỏa đã đưa tôi tới sự bắt đầu.Trong công việc huấn luyện viên đầu tiên của tôi ở East Stirlingshire vào năm 1974 tôi đã có 12 cầu thủ hoặc một vài thứ giống như tôi cố gắng điều khiển hệ thống của một đội hình trẻ nhưng lúc đó tôi chỉ ở đó có 4 tháng.Sau đó tôi đi tới St Mirren và họ cũng không có tiền để trả.Mọi thứ trở lên rất tệ hại bạn có thể làm gì ? Với những ý tưởng đã chuẩn từ trước tôi đã có cuộc thăm dò với những cậu bé trong vùng Glasgow mỗi buổi tối và tôi cảm thấy thích thú với việc phát triển bóng đá và các cầu thủ trẻ từ đó ,tôi đã có nhiều hơn là sự toại nguyện với việc đào tạo cầu thủ mà tôi thấy là tài năng.Từ St Mirren một câu lạc bộ nhỏ chúng tôi đã huấn luyện ra 5 năm tuyển thủ quốc gia :Frank McGarvie,Tony Fitzpatrick,Peter Weir,Billy Stank và Frank McAvennie.

    Sau đó tại Aberdeen,ngài đã mang tới những chiếc cúp như là chức vô địch Châu Âu năm 1983 với các tiền đạo John Hewitt và Eric Black,ngài đã học được gì từ bước ngoặt đó ?
    Tôi đã học một điều là Nếu bạn đưa cho những người trẻ tuổi một cơ hội và chắc chắn bạn sẽ thật kinh ngạc với những gì họ làm và chúng tôi không sợ cũng như ngần ngại để trao cơ hội đến các cầu thủ trẻ tại Aberdeen .Phần lớn trong số họ đều ở trong đội hình 1 khi mới 17 tuổi và câu lạc bộ có quá nhiều việc phải làm với đội hình non trẻ .Vào thời điểm đó hầu hết những chàng trai tốt nhất mà bị loại khỏi câu lạc bộ Glasgow đều được chúng tôi nhận.Archie Knox và tôi thường đi và tham gia các buổi họp huấn luyện ở một sân bóng ở Glasgow và trở lại Aberdeen vào 1h30 sáng.Chúng tôi đã làm như vậy trong cả mùa giải

    Ngài đã thảo luận về chiến lược phát triển cầu thủ trẻ với Sir Matt và Jimmy Murphy khi ngài trở thành huấn luyện viên của Man utd vào năm 1986 chứ ?
    .Không.Ý tôi muốn nói là tôi có những suy nghĩ của riêng mình về vấn đề này khi tôi đến đây lần đầu tiên , tôi không thực sư biết nhiều về Matt và Jimmy nhưng họ cũng hài lòng khi nhìn thấy tôi dự định trở lại con đường đó.Trước đây và bây giờ tôi vẫn thường dùng bữa trưa với Jimmy Murphy.Ông ấy là một nhân vật xuất sắc và cũng là người nhiệt huyết với United, hàng ngày ông vẫn đang theo dõi sự trưởng thành của các cầu thủ trẻ.Thâm chí kể cả bây giờ ông cũng là một người chiêu mộ cầu thủ cho chúng tôi trừ khi là ông "về với chúa" như ý định của mình và tất nhiên Matt cũng vui mừng bởi vì đó là một trong các con đương mà họ đã mang lại danh tiếng cho United và điều đó đã và mãi mãi được công nhận trong lịch sử của câu lạc bộ.

    Có một câu nói đã được ghi lại khi ngài mới đến đây là ngài không nghĩ rằng lại có sự kém cỏi trong việc đào tạo các cầu thủ trẻ tại Manchester United.Ngài đã mong đợi nhiều thứ tốt hơn ở câu lạc bộ này có phải không ?
    Phần lớn các huấn luyện viên làm việc dựa trên những giả thuyết rằng họ sẽ nhận được đội hình 1 để giữ được công việc của họ,vì vậy họ chú tâm xây dựng đội hình chính đó nhưng ngược lại giả thuyết của tôi là xây dựng một câu lạc bộ và cần một nền móng,và nền móng đó là các cầu thủ trẻ.Hãy công nhận điều đó là đúng và mỗi năm bạn mong đợi một người nổi bật trong các cầu thủ trẻ tiến lên,điều đấy cho bạn có quyền xây dựng một đội tuyển mà những cầu thủ có kĩ năng giống nhau trong đội hình chính.Khi lần đầu tiên tôi đến United chúng tôi đã đưa đến cho các cầu thủ trẻ cơ hội để xác nhận xem trình độ nào họ có thể nhận và sắp xếp họ vào vị trí phù hợp rồi phát triển họ theo đúng nguyên tắc.
    Đội hình năm 1992/1993 là một kiểu mẫu cho mỗi năm sau họ nhưng điều đó dường như là một điều hiếm có và dường như rất khó xảy ra.Đó là một mối quan hệ gắn bó giữa các cầu thủ cùng trưởng thành với nhau.Thậm chí bảy hay tám người trở thành cầu thủ chính trong đội hình 1.Bạn cũng phải nhớ rằng chúng tôi cũng có một vài cầu thủ tuyệt vời khác dưới sự huấn luyện của câu lạc bộ nhưng đã nhận một chấn thương tồi tệ và không thể tiếp tục sự nghiệp cụ thể là Ben Thornley hay một số cầu thủ mà đội bóng đã làm cho mượn hoặc bán đi như Woodgate (Newcastle) và Bridges (Leeds).

    Ngài đã "gạt" họ đi bởi vì số lượng các cầu thủ tài năng quá dồi dào sẵn sàng thi đấu cho câu lạc bộ có phải không ?
    Đúng.Trinh độ của họ đã lên khá cao và chúng tôi cũng đã theo dõi điều đó trong tất cả thời điểm có thể nhưng việc ra đi đó là quá vội vã khi chúng tôi phải đối phó với một vài rắc rối về quan hệ pháp lý với Học Viện vào năm 1998.Những điều luật ở học viện giới hạn chúng tôi việc mang đi những cầu thủ mà sống ở nơi cách sân Old Trafford 1h30' di chuyển.Có lẽ mọi việc đã được giải quyết xong và không lặp lại nữa vì sau đó chúng tôi đã quá thành công nhiều người không thể nghĩ điều đó có thể xảy ra.Tuy nhiên những gì chúng tôi làm là quá vất vả hơn nhiều người biết và vì vậy chúng tôi cũng phải nhận được những gì tương xứng.
    Với kết quả đạt được chúng tôi đã trở thành một hệ thống và đi trên một con đường khác,chúng tôi đang xây dựng những cầu thủ đến từ nhiều nước khác nhau và đó là việc đào tạo các cầu thủ trẻ giống như là Marcus Neumayr từ Đức và Floribert N'Glula từ Bỉ .

    Người quản lý học viện Les Kershaw đã nói với tạp chí United rằng hiện nay để xin chữ kí của một cầu thủ nước ngoài ví dụ như từ Bỉ dễ dàng hơn là ở Birmingham,Đó không phải là điềm báo trước cho tương lai của bóng đá Anh chứ ?
    Điều đó là đúng.Bạn nghĩ FA có nhìn được những sự nguy hiểm nhưng không,họ đã tỏ ra rất ồn ã và vấn đề này đã gây ra nhiều sửng sốt.Nếu bạn còn nhớ những lời nói khi họ bắt đầu khuyến khích tiến hành hệ thống các học viện bóng đá họ muốn xây dựng một đội hình cho tuyển Anh để dành chiến thắng ở World Cup 2006,đó là những gì họ đã nói...vì vậy bạn có thể nói được gì ?

    Ngài có cảm thấy sự thành công của đội bóng Manchester United cần đến sự cân bằng giữa cầu thủ nội địa và nước ngoài hoặc có những trận đấu mà cầu thủ trẻ từ các nước khác hoạt động nhiều hơn trong số các tài năng của chúng ta?
    Đó là một vấn đề tại thời điểm nay nhưng chúng tôi nghĩ rằng hệ thống chương trình cho lứa các cầu thủ thanh niên bây giờ sẽ bắt đầu với sự phát triển các cầu thủ trẻ địa phương đó không phải là một chuyện còn quá xa vời với tương lai nữa.Đó cũng là một điều quan trọng và đáng quan tâm với Câu lạc bộ.Không có gì tốt hơn là nhìn thấy một cậu bé của phố Salford đang chơi bóng cho đội hình 1 của Manchester united .

    Trong một vài cuộc phỏng vấn trước , ngài đã từng nói mọi thứ bây giờ dường như đã làm sẵn cho các cầu thủ trẻ.Điều đó tạo ra sự khó khăn để giữ họ có một cơ sở vững chắc có phải không ?
    Khi bạn nhận để đào tạo họ,bạn nghĩ một người trẻ tuổi nên được phát triển như thế nào.Bạn muốn họ tiến lên bằng ý thức và kỉ luật tốt,những cử chỉ tốt để biết rằng cách cư xử của họ ra sao giống như những cầu thủ của Manchester United và giữ chân họ trên vận động,chúng tôi không thích những cầu thủ mà bị ai đó lôi cuốn rồi ra đi.Đôi khi chúng tôi cũng nhận được những lời phê bình không công bằng về vấn đề kinh doanh của câu lạc bộ và sau đó mọi thứ đều dừng lại nhưng khi bạn xuống dốc tới thực chất của vấn đề ,bạn nhìn thấy và làm thế nào có thể được giải quyết được vấn đề ở đây sau đó không phải là một vụ kiện.

    Ngài đang nhìn thấy gì về tương lai của các cầu thủ trẻ United ?
    Bạn muốn nhìn thấy những cầu thủ mà có thể nói chứng minh về chính bản thân của họ hay có khả năng để chứng minh bản thân mình.Chúng tôi đang tìm kiếm một người có trình độ cao có thể thấy được nhưng nhiều hơn thế chúng tôi hy vọng một người có chí khí và nghị lực vững chắc người mà có thể chơi bóng và đối mặt với 67,000 người ở Old Trafford----điều đó có tầm quan trọng đặc biệt.
    "Chúng tôi có nhiều cầu thủ những người có thể chơi nhưng khó khăn để lựa chọn một người có thể đưa ra để chơi bóng trong sân từ đầu đến cuối trong vòng 90 phút"

    Ngài có cảm thấy hối tiếc khi để tuột mất những người thanh niên đá bóng trên đường phố không ? Chúng ta cần tạo ra những cầu thủ có nhiều kĩ năng điều khiển bóng trên sân chứ ?
    Đó không phải là một vấn đề ở đây.Khi bạn có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống hoặc hệ thống của nó trở nên cứng rắn.Đó không phải là điều dễ dàng,Nếu bạn đi đâu đó cho bữa tối bạn không bao giờ quay trở lại trong một trận đấu...tôi nhớ nhiều lần lặp đi lặp lại những cầu thủ đứng một chỗ ở đường ném bóng để người nào đó đi tới mang cho họ bữa tối vì vậy họ có thể nhận một trận đấu.Vì vậy thực tế bạn không cần phải có quá nhiều kĩ năng,mọi thứ đều được tạo ra từ sự cố gắng khi bạn là một cầu thủ hay kể cả cho một người có danh tiếng.

    Không có nhiều câu lạc bộ có số lượng đông đảo nam sinh và đội hình trẻ với những chức vô địch Châu Âu được đào tạo bởi chính câu lạc bộ.Tại sao ngài cho xây dựng một học viện bóng đá gần trung tâm huấn luyện đội hình chính ?
    Tôi nghĩ điều đó có tầm ảnh hưởng quan trọng với các cầu thủ trẻ những người đi đến canteen, nhìn thấy đội hình một gồm những cầu thủ đẳng cấp và để xem sự khao khát của họ như thế nào.Chúng tôi đã có một tài năng trẻ tên là Floribert tập luyện với đội hình 1và cậu ta mới chỉ 16 tuổi .Chúng tôi đã làm điều đó bởi vì những cậu bé tiến bộ rất nhanh chóng chúng tôi không biết dự định của họ là đi đâu.Floribert có thể ở trong đội hình chính trong năm tới .....

    Trở lại đội hình năm 1992 ngài còn nhớ một vài điều gì đặc biệt lúc đó không ?
    Ồ, tất nhiên.Năm trước đó họ đã chiến thắng A-League và họ đã làm được một điều quá tuyệt vời sau đó.Bạn cũng nên biết rằng ở đội hình trẻ năm đó thậm chí Paul Scholes không chơi trận nào vì anh ấy phải bó xướng cẳng chân.Eric Harrison đã làm một việc tuyệt vời với các chàng trai trong việc phát triển năng lực cũng như sự không ngoan sáng suốt và nghị lực của họ.

    Một cách rõ ràng cho thành công của đội hình trẻ Man utd là chiến thắng cúp thanh niên vào năm 1995 mà khi đó Phil Neville là đội trưởng nhưng ngài có thể so sánh đội hình năm 1992 với năm 2003 ?
    Thật khó khăn để nói.Tôi chỉ có thể chỉ ra rằng tiềm năng ở hai đội hình là khá giống nhau.Có một vài cầu thủ trẻ trong đội hình đó trông có vẻ sẵn sàng cho một công việc mới để chơi ở đội hình chính nhưng khó khăn để nói rằng họ có cơ hội như Giggs,Butt,Neville,Scholes và Beckham.Tôi chỉ nói tiềm năng tương tự nhau và điều gì sẽ xảy ra sau đó.Tuy nhiên có một điều có thể khẳng định họ có những năng lực rất tốt.

    Đội hình gồm những cầu thủ trẻ mà được đào tạo bởi ngài ?

    Thủ môn :Mark Bosnich
    Hậu vệ:Gary Neville,West Brown,John O'shea,Phill Neville
    Tiền vệ:David Beckham,Nicky Butt,Darren Fletcher,Ryan Giggs
    Tiền đạo:paul Scholes,Mark Robbin

    Dự bị:Gary Walsh (thủ môn),Lee Martin,Keith Gillespie,Danny Webber,Robbie Savage.

    Tài liệu thực tế về Sir Alex Ferguson:

    Ngày sinh: 31/12/1941
    Câu lạc bộ:
    -Cầu thủ:gia nhập Dunfermile vào năm 1964 trước khi chuyển đến Rangers với giá kỉ lục lúc bấy giờ là £65,000 vào năm 1967 (giá trị tiền lúc đó)
    chuyển đến Falkirk vào năm 1969 và Ayr vào năm 1973 sau đó kết thúc sự nghiệp vào năm 1974
    -Huấn luyện viên: East Stirlingshire vào năm 1974 sau đó chuyển đến St Mirren.Alex rời công việc ở Aberdeen trước khi đến Man utd vào năm 1986.
    Ngày ra mắt huấn luyện United:8/12/1985 (United 0 - Oxford United 2)
    Số trận đấu được ghi nhận:963 trận (huấn luyện viên)

    Những tài năng trẻ được giới thiệu dưới sự huấn luyện của Sir Alex :
    -1986/87:Gary Walsh,Tony Gill
    -1987/88:Deiniol Graham,Lee Martin.
    -1988/89:Russell Beardsmore ,Mark Robins,David Wilson.
    -1989/90:Mark Bosnich
    -1990/91:Darren Ferguson,Ryan Giggs,Paul Wratten
    -1991/92:Ian Wilkinson
    -1992/93:Keith Gillespie,David Beckham,Nicky Butt,Gary Neville
    -1993/94:Colin Mckee,Ben Thornley
    -1994/95:Chris Casper,Simon Davies,Phil Neville,John O'kane,Kevin Pilkington,Paul Scholes
    -1995/96:Terry Cooke,Pat McGibbon
    -1996/97:Micheal Clegg,Micheal Appleton
    -1997/98:phil Mulryne,John Curtis,Micheal Twiss,Ronnie Wallwalk,West Brown,Danny Higginbotham
    -1998/99:Jonathan Greening,Alex Notman,Mark Wilson.
    -1999/00:Luke Chadwick,Nick Culkin,David Healy,John O'shea,Paul Rachukba
    -2000/01:Bojan Djordjic,Micheal Stewart,Danny Webber
    -2001/02:Jimmy Davis,Daniel,Nardiello,Lee Roche
    -2002/03:Danny Pugh,Darren Fletcher,Mark Lynch,Kieran Richardson,Mads Timm
    -2003/04:Chris Eagles,Eddie Johnson,Phil Bardley,Paul Tierney

    [​IMG]



    [center[​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 25 December 2012
  6. vijekeva

    vijekeva Legends

    Ferguson và 20 năm không thể nào quên[/center]

    VTC - Tuần này Alex Ferguson sẽ kỷ niệm 20 năm gắn bó với Man United. Nếu coi những danh hiệu là thước đo để đánh giá một HLV, thì với những gì Alex Ferguson đã đạt được trong hai thập niên chung sống với Man United, chẳng ai có thể thắc mắc việc Sir Alex là một trong những chiến lược gia vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá.

    Mourinho từng nói, với tư cách một người trong nghề, ông không thể tưởng tượng được việc một HLV lại có thể gắn bó với một CLB lâu đến thế, mà vẫn liên tục gặt hái thành công và còn nguyên khát khao chiến thắng. 20 năm gắn bó, với hơn 1000 trận đấu, 17 danh hiệu, trong đó có 8 chức vô địch Premiership, 5 cup FA, và đặc biệt là 1 chức vô địch Champions League, Ferguson thực sự đã trở thành một hiện tượng độc nhất vô nhị trong làng bóng đá.
    [center[​IMG]

    Fergie đã giành bao vinh quang với MU[/center]

    Không ít HLV đã giành được nhiều danh hiệu cao quý, nhưng chẳng ai đủ bản lĩnh để gắn bó với CLB của mình, nhất là khi đã gặt hái được mọi thành công. Ferguson thì khác. Với ông, mỗi trận đấu phía trước là một thử thách mới, và hơn tất cả, MU là gia đình, là tâm huyết cả đời của người đàn ông Scotland này.

    "Ferguson chính là MU"

    Eric Cantona đã phát biểu như vậy về người thầy của mình. Và quả thật đó là điều không phải bàn cãi. Những thành công, và đổi thay của CLB gắn liền với tên tuổi và tài năng của Ferguson.

    Ông đã biến một đội bóng hạng trung bình của giải ngoại hạng, trở thành một thương hiệu hàng đầu của làng túc cầu thế giới. Giá trị hiện nay của CLB ước tính lên đến 774 triệu bảng. Tất nhiên, việc MU ăn nên làm ra không phải chỉ là ở công sức của một mình HLV này, nhưng những thành tích chói sáng trên sân cỏ, và lối chơi đẹp mắt mà các học trò của Ferguson trình diễn chính là yếu tố quyết định đến thành công hiện nay của CLB.

    Khi ông đến, MU chìm sâu trong bóng tối, với mục tiêu thường là trụ hạng. Với ông, đội bóng giành hết danh hiệu này đến chiến công khác. Không chỉ ở nước Anh mà trên khắp Châu Âu, các đối thủ đều phải dành cho MU một con mắt ngưỡng mộ, và có lẽ là chẳng ai muốn phải chạm trán với "quỷ đỏ".

    Không chỉ là những năm tháng huy hoàng


    Có lẽ, không phải ai cũng biết, Ferguson đã nhiều lần suýt bị "trảm" bởi các nhà lãnh đạo MU. Nhưng bản lĩnh và cả may mắn đã giúp "ông già gân" người Scotland trụ vững.

    Đáng kể nhất là năm 1990, trong mùa bóng thứ 3 Ferguson lãnh đạo MU. Lúc đó, đoàn quân áo đỏ của ông ngụp lặn trong nhóm có nguy cơ rớt hạng, với thành tích thi đấu vô cùng nghèo nàn. Trận thua ở lượt đi, vòng 3 FA Cup trước Nottingham Forest đã khiến các cổ động viên MU phát điên. Thậm chí không ít kẻ quá khích còn đòi "xin tí huyết" vị HLV đáng kính này, với lí do là đã phá nát đội bóng yêu quý của họ. Nhưng sự kiên nhẫn của ban lãnh đạo MU đã cứu cả sự nghiệp của Fergie lẫn tương lai của CLB. Họ cho HLV này cơ hội chót ở trận lượt về, và MU thắng 1-0, đủ để đi tiếp và cuối mùa giải đó, vượt qua Crystal Palace để giành chiếc Cup đáng giá này.

    Tháng 11 năm 1992, MU đang ở vị trí thứ 10 tại Premiership, một lần nữa, "dao kéo đều đã được mài dũa sẵn sàng", nhưng cuối cùng, Ferguson vẫn thoát nạn, và người cứu ông không ai khác ngoài Howard Wilkinson, HLV của Leeds lúc đó. Với một trong những quyết định mà sau này bị đánh giá là "điều ngu ngốc nhất một HLV có thể làm", Wilkinson bán Eric Cantona cho MU. Ferguson lập tức tìm được người giúp ông đưa MU đi đến đỉnh cao. Và từ đó, "quỷ đỏ" cứ vững bước tiến, còn ở MU cũng chẳng có ai dám lạm bàn về công việc của Ferguson nữa.
    [center[​IMG]

    Cantona - bản hợp đồng giá trị nhất trong sự nghiệp HLV của Fergie [/center]

    Một ông già luôn quan tâm đến bọn trẻ

    HLV đội trẻ của MU Harrison tiết lộ: "Chẳng mấy người biết, Fergie giành nhiều thời gian xem các cầu thủ trẻ thi đấu như thế nào. Mỗi khi MU có trận đấu trên sân nhà, ông ấy luôn đến sân tập trước, giành cả giờ đồng hồ theo dõi bọn trẻ thi đấu, và chỉ lên xe đến Old Trafford cho kịp giờ. Bạn cũng chẳng cần giới thiệu với Fergie cậu bé triển vọng nào cả, vì những cái đó chắc chắn là ông ấy biết từ lâu rồi".

    Chẳng thế mà MU của Ferguson đã thăng hoa với lứa cầu thủ đầy tài năng gồm Beckham, Ryan Giggs, Paul Scholes, Nicky Butt, Gary và Phil Neville được đào tạo tại chính CLB. Một trong những lý do khiến Rooney đến với MU cũng bởi anh biết, dưới bàn tay của vị HLV giàu kinh nghiệm này, các tài năng trẻ sẽ có điều kiện tuyệt vời để phát triển.

    "Máy sấy tóc" Ferguson


    Đó là biệt danh nhiều người dành cho HLV trưởng của MU bởi cá tính nóng nảy và sẵn sàng ăn thua đủ với bất cứ ai dám cản đường mình. Trong suốt 20 năm qua, đã quá nhiều lần người ta được chứng kiến những cơn nóng giận của ông.

    Khẩu chiến với các đồng nghiệp, đặc biệt là những người đến từ các CLB đối địch luôn là điều không thể thiếu ở ông. Và có lẽ, đối thủ đáng kể nhất của Ferguson chính là Arsene Wenger. Mỗi khi MU và Arsenal chuẩn bị gặp nhau là báo chí lại có dịp sôi sục với những tuyên bố gây hấn của hai ông bầu, mà thường người châm ngòi chính là Ferguson.
    [center[​IMG]


    Cãi vã là chuyện "đương nhiên" mỗi khi Ferguson và Wenger chạm trán[/center]

    Không chỉ có vậy, Fergie còn nổi tiếng với phong cách quản lý độc đoán được mô tả bằng khẩu hiệu: "đường tôi đi bao giờ cũng là đường quốc lộ". Ở MU, bất kể ai dù tài năng đến đâu, cứ trái ý ông thì y như rằng sẽ phải cuốn gói khỏi Old Trafford. Những nạn nhân nổi tiếng như Paul McGrath, Paul Ince, Lee Sharpe, Jaap Stam, Dwight Yorke, David Beckham, Gordon Strachan và gần đây nhất là Ruud van Nistelrooy đã chứng minh quyền lực tuyệt đối của Fergie tại MU. Nhiều người coi đó là sự độc tài khó chấp nhận, nhưng nếu là một fan của MU, có lẽ bạn sẽ hiểu sự độc tài đó đã đóng góp một phần quan trọng vào việc giữ kỷ cương tại CLB, nền tảng để đội bóng đi đến những thành công hôm nay.

    Mười năm trước, Ferguson đón nhận ngày kỷ niệm 10 năm dẫn dắt MU một cách bình thường. Chẳng mấy người để ý đến ông khi MU chưa đạt được thành tích gì đáng kể. 10 năm sau, cả làng bóng đá nghiêng mình trước thành tích vĩ đại của HLV này. Và 10 năm nữa, vẫn tại Old Trafford, mọi chuyện sẽ như thế nào nhỉ? Với "ông già gân" xứ Scotland, sao không phải là một lễ kỷ niệm còn hoành tráng hơn?
    [​IMG]

    Fergie xứng đáng được tôn vinh với những đóng góp vĩ đại cho những con quỷ đỏ thành Manchester


    Người ta nói về Ferguson:

    Không lâu sau khi ông đến MU:

    Rant (một fan của MU): "Vì chúa, hãy sa thải ngay thằng cha này".

    Tờ The Independent: "Có mù mới không thấy được, đây đã là lúc để Ferguson ra đi".

    The Sun: "Khó có thể tưởng tượng được, nếu Ferguson có thể trụ lại đây đến hết mùa giải".

    The Guardian: "Có một điều rõ ràng, chắc chắn và không thể phản bác, là Ferguson sẽ mất chức".

    Và bây giờ:

    David Beckham: "Ông ấy là người luôn đặt công việc lên hàng đầu. Tất cả những gì ông ấy làm, đều là vì MU. Đó là điều khiến tôi luôn kính trọng Alex Ferguson"

    Gary Pallister (trung vệ nổi tiếng một thời của MU): "Ông ấy đã làm việc cật lực, để thay đổi MU, đặc biệt là trong hệ thống săn tìm tài năng và chính sách dành cho cầu thủ trẻ, chứ không đơn giản là hoàn thành công tác huấn luyện".

    Harrison (Chuyên gia đào tạo trẻ của MU); "Khi chúng tôi theo đuổi một cầu thủ trẻ nào đó, Ferguson luôn sẵn sàng đi đến bất kỳ đâu, để có thể nói chuyện trực tiếp với phụ huynh của chú bé. Những việc như thế đã đem lại rất nhiều điều cho MU".

    Paul Scholes: "Chẳng ai có thể tưởng tượng được một MU không có Alex. Một ngày nào đó, chuyện ấy sẽ đến nhưng đó sẽ là một mất mát rất lớn. Hãy nhìn vào những gì ông ấy đã đóng góp cho CLB. Chắc chắn, nếu một ai đó đến thay Alex, người đó sẽ phải lấp đầy một khoảng trống mênh mông".


    Các danh hiệu:

    * Dưới thời Ferguson, United đã giành danh hiệu Champions League vào năm 1999 và 8 chức vô địch Premiership vào các năm 1993, 1994, 1996, 1997, 1999, 2000, 2001 và 2003.

    * Quỷ đỏ đã đoạt các cúp FA vào các năm 1990, 1994, 1996, 1999 2004. Ông còn đưa đội bóng này đoạt cúp Châu Âu giành cho các đội đoạt cúp năm 1991 và League Cup các năm 1992 và 2006.

    * Những phần thưởng cao quý khác của ông bao gồm siêu cúp Châu Âu năm 1991 và cúp Liên lục địa năm 1999.

    * Tại Aberdeen, ông đã giành được 3 chức vô địch Scotland vào các năm 1980, 1984 và 1985. Đội bóng này đã nâng cao chiếc cúp Châu ÂU giành cho các đội đoạt cúp năm 1983 và siêu cúp Uefa cùng năm.

    Ông cũng đã giành được cúp quốc gia Scotland vào các năm 1982, 1983, 1984 và 1986 cũng như League Cup nước này vào năm 1986.
     
  7. vijekeva

    vijekeva Legends

    [​IMG]

    1. Vị trí sở trường: tiền đạo.

    2. Trận đấu chuyên nghiệp đầu tiên: Queen's Park - Stranraer. Ferguson ghi bàn giúp Queen's Park thắng 2-1 khi mới bước sang tuổi 16.

    3. Điều thất vọng nhất: dù ghi 15 bàn trong 31 trận cho Queen's Park song Ferguson vẫn không có vị trí thường xuyên. Ngay cả khi chuyển sang St Johnstone (1960) rồi Dunfermline (1964), tình hình vẫn diễn ra tương tự.

    4. Màn trình diễn bất ngờ nhất: thất bại trong việc ký hợp đồng với một tiền đạo, BHL St Johnstone quyết định tung Ferguson vào sân trong trận gặp đối thủ mạnh Rangers, và thật bất ngờ, anh chàng này ghi được ... hat-trick!

    5. Điều đáng tự hào nhất: mùa hè năm 1967, Alex Ferguson nêu kỷ lục về phí chuyển nhượng của một cầu thủ giữa hai CLB Scotland khi chuyển từ Dunfermline tới Rangers với mức giá ... 65.000 bảng Anh!

    [​IMG]
    Tiền đạo xuất sắc Alex Ferguson!


    6. Lý do ... "lãng xẹt" nhất: tháng 11/1969, Ferguson lọt vào "mắt xanh" của đại gia Nottingham Forest (Anh) song buộc phải từ chối vì vợ anh ... không thích.

    7. Điều đáng tiếc nhất: dù nhiều lần lọt vào chung kết song chưa bao giờ giành được một danh hiệu trên cương vị cầu thủ.


    8. Đồng lương "còm cõi" nhất: 40 bảng/tuần- đó là mức lương đầu tiên mà Alex Ferguson nhận được khi huấn luyện CLB East Stirlingshire- đội bóng thậm chí còn chẳng có thủ môn chính thức!

    9. Lần duy nhất bị ... đuổi việc: trong sự nghiệp huấn luyện cho tới thời điểm này, Fergie mới duy nhất một lần bị cách chức, đó là tại CLB St Mirren. Đồn rằng trước đó, BLĐ đội bóng này đã biết việc "đi đêm" của ông với CLB Aberdeen.

    10. Thành công lớn nhất: giành Cúp C2 châu Âu sau khi đánh bại Real Madrid 2-1 vào ngày 11/5/1983, đưa Aberdeen trở thành CLB thứ ba của Scotland giành được thành công ngoài biên giới.

    [​IMG]

    Queen's Park - đội bóng đầu tiên của Alex Ferguson (1958).


    11. Nhiệm vụ bất ngờ nhất: việc HLV đương nhiệm của ĐT Scotland- Jock Stein mất ngay trước Mondial '86 khiến cơ hội bất ngờ được trao vào tay Alex Ferguson. Tuy nhiên thời gian chuẩn bị quá ngắn không thể giúp ông gặt hái thành công.

    12. Bước ngoặt quan trọng nhất: từ chối Barcelona, Arsenal, Rangers và Tottenham, để chuyển tới MU ngay sau khi Ron Atkinson bị cách chức vào tháng 11/1986.


    13. Trận đấu đầu tiên: ... thua Oxford 0-2.

    14. Thời điểm khó khăn nhất: tháng 1/1990, MU tụt xuống cuối bảng xếp hạng khiến CĐV vô cùng tức giận, đòi "đuổi cổ" Ferguson ra khỏi Old Trafford. Song rất may là BLĐ Quỷ đỏ đủ tỉnh táo và kiên nhẫn để chờ đợi ông lèo lái con thuyền vượt qua sóng gió.

    15. Bản hợp đồng đáng giá nhất: Eric Cantona từ Leeds United với mức giá 14 triệu bảng Anh. Ngôi sao người Pháp này sau đó trở thành cầu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử Manchester United.

    [​IMG]

    Fergie luôn nhận được tình cảm tốt đẹp từ CĐV MU.

    16. Bản hợp đồng sai lầm nhất: Juan Sebastian Veron- 28,1 triệu bảng từ CLB Lazio. Tiền vệ nổi tiếng người Argentina đã không thể hiện được bất kỳ điều gì tại Old Trafford trước khi chuyển sang Chelsea rồi buộc phải "khăn gói" về Serie A.

    17. Thói quen không thể bỏ: nhai kẹo cao su.

    18. Hành động thiếu kiềm chế nhất: đá văng chiếc giày về phía Beckham, khiến tiền vệ tài năng này bị xước ở phần trên mắt, đồng thời thổi bùng dư luận cho rằng.ông và "số 7" mâu thuẫn đến mức không thể giải quyết.

    19. Khoảnh khắc tuyệt vời nhất: phút 92 trận Chung kết Champions League mùa bóng 1998-99 tại Nou Camp, khi tỷ số đang là 1-1, Solskjaer dứt điểm cực nhanh ngay sau pha phạt góc của Beckham, mang về chức VĐ châu Âu lần thứ hai đồng thời hoàn tất cú "ăn ba" lịch sử của Quỷ đỏ.

    20. Đối thủ khó chịu nhất: Trong suốt hơn một thập kỷ thống trị, Arsene Wenger và Arsenal luôn là rào cản rất lớn của thầy trò Fergie. Họ liên tục phải đua "song mã" trước khi bị Chelsea "phá bĩnh" kể từ năm 2003, sau khi Abramovich chính thức sở hữu đội bóng này.

    Theo dantri.com.vn
     
  8. vijekeva

    vijekeva Legends

    20 quyết định lớn nhất của Ferguson ở MU (phần một)

    [​IMG]

    Trong hai thập niên dẫn dắt "Quỷ đỏ", HLV người Scotland không ít lần bị chỉ trích bởi cách xử lý vấn đề có phần độc đoán. Không phải tất cả đều thành công, nhưng 20 năm qua, Fergie đã đưa ra nhiều quyết định quan trọng, góp phần giúp MU trở thành một đế chế bóng đá hùng mạnh như hiện nay.


    Như HLV 64 tuổi người Scotaland từng nhiều lần thừa nhận, tính quyết đoán và khả năng tự thay đổi để thích nghi với hoàn cảnh là hai yếu tố quan trọng nhất, là sợi chỉ xuyên suốt sự nghiệp cầm quân của ông. Yếu tố đầu tiên, theo quan điểm của Ferguson, là phẩm chất quan trọng nhất mà bất kỳ HLV bóng đá chuyên nghiệp nào cũng cần phải có. Trong khi đó, yếu tố thứ hai giúp ông và các học trò tự làm mới mình để vượt qua những áp lực khủng khiếp mà thứ bóng đá hiện đại ngày nay mang lại.

    20 năm làm việc cho MU là 20 năm Fergie phải đối mặt với vô vàn khó khăn thách thức, nhưng tất cả những điều đó vẫn không thể ngăn cản ông trở thành nhà cầm quân huyền thoại của MU. Với 17 danh hiệu lớn nhỏ trong 20 năm làm việc ở sân Old Tralford, rõ ràng người đàn ông Scotland có tính khí nóng như lửa này xứng đáng được vinh danh cạnh những bậc tiền bối vĩ đại như Bill Shankly, Bob Paisley, Matt Busby và, tất nhiên, cả Jock Stein.

    Dưới đây là 20 quyết định được cho là lớn nhất trong nghiệp cầm quân của Alex Ferguson, kể từ khi ông đến với đội chủ sân Old Tralford cách đây tròn 20 năm (ngày 6/11).


    1. Chấp nhận làm HLV trưởng MU

    [​IMG]

    Vào tháng 11/1986, MU chỉ đứng thứ 19 trong 22 đội ở giải hạng nhất Anh (khi đó giải Ngoại hạng còn chưa ra đời) với thành tích 3 thắng, 4 hòa sau 13 trận. Vì thế, đừng nói đến chuyện cạnh tranh chức vô địch với Liverpool, trụ hạng mới là mục tiêu hàng đầu của "Quỷ đỏ". Hơn nữa, do tình hình tài chính khó khăn lúc đó, CLB cũng không có nhiều tiền để mua thêm cầu thủ và trả lương hậu hĩ HLV.


    Bất chấp thực trạng không mấy sáng sủa đó, Fergie vẫn chấp nhận ngồi vào chiếc ghế HLV nóng bỏng ở sân Old Tralford mà người tiền nhiệm Ron Atkinson để lại, với mức lương chưa đến 30.000 bảng mỗi năm, chỉ bằng một phần tư so với số tiền mà ông nhận được khi còn dẫn dắt Aberdeen. Chưa hết, khi biết chuyện, vợ con ông phản đối rất kịch liệt, Fergie đáp lại với thái độ cương quyết: "Dẫn dắt MU không chỉ là công việc mà còn là bổn phận và trách nhiệm của tôi".


    2. Xóa sạch và làm lại từ đầu

    [​IMG]

    Không như những HLV mới lên chức khác, Ferguson chẳng buồn quan tâm đến nội tình đội bóng trước đó như thế nào. Ông bắt tay vào thực hiện kế hoạch riêng của mình, đầu tiên là chỉ ra "căn bệnh" khiến MU chơi tồi: tật nghiện rượu của các trụ cột như Whiteside, McGrath, Robson... và sự can thiệp quá sâu từ giới truyền thông. "Thuốc chữa liều cao" ngay lập tức được đưa ra khi Fergie cấm tiệt việc tiếp xúc với báo chí và buộc cả đội phải thực hiện "chế độ thiết quân luật" với những quy định cực kỳ nghiêm ngặt về tập luyện, dinh dưỡng, trang phục và giờ giấc. Bên cạnh đó, Fergie cũng cho khởi động hệ thống săn lùng tài năng và thúc giục CLB mở học viện bóng đá dành cho các cầu thủ trẻ.

    3. Từ chối mua John Barnes

    Mùa hè năm 1987, Ferguson được đồng nghiệp Graham Taylor mách nước mua John Barnes, cầu thủ chạy cánh triển vọng nhất của bóng đá Anh thời bấy giờ, với giá 900.000 bảng từ Watford. Tuy nhiên, HLV của MU đã thẳng thừng từ chối và đặt niềm tin vào Jesper Olsen bằng cách gia hạn hợp đồng với tiền vệ người Đan Mạch này. Tuy nhiên, quyết định này khiến Fergie phải nhận "quả đắng" khi Olsen rớt phong độ thảm hại còn John Barnes lại tỏa sáng rực rỡ ở Liverpool. Về sau, trong cuốn tự truyện của mình, ông thừa nhận: "Là con người, ai cũng có lúc đúng, có lúc sai. Nhưng rõ ràng tôi đã quá chủ quan khi để vuột mất Barnes". Đã sai lầm, nhưng việc "cả gan" từ chối một tài năng lớn như danh thủ người gốc Jamaica này, cũng phản ánh phần nào tính cách mạnh mẽ và độc đoán đến mực cực đoan của Fergie


    4. Thanh lọc những trụ cột từ thời Ron Atkinson

    Mùa giải thứ hai của Fergie ở sân Old Tralford kết thúc không như mong đợi khi MU rơi xuống vị trí thứ 11 và điều này đã thúc giục ông đi đến quyết định "thay máu" cho đội bóng. Cái tên đầu tiên phải cuốn gói ra đi là Gordon Strachan (3/1989), bất chấp sự phản đối quyết liệt của các CĐV. 4 tháng sau, Fergie lại khiến tất cả phải sửng sốt khi bán luôn Norman Whiteside và Paul McGrath cho Everton và Aston Villa khi cả 2 anh này đang chơi tốt và rất được lòng đồng đội cũng như giới CĐV. Nhưng Fergie có lý do riêng của mình: ông tin rằng tệ uống rượu trong các cầu thủ MU sẽ chấm dứt nếu hai "kẻ đầu têu" bị tống cổ ra khỏi tập thể. Và để thay thế bộ đôi nghiện ngập kể trên, ông mang về sân Old Tralford hai tài năng trẻ Paul Ince (từ West Ham) và Gary Pallister (từ Middlesbrough).
    [color]
    5. "Câu" Cantona từ Leeds Utd
    [/color]

    Có thể nói không ngoa rằng tiền đạo giàu cá tính người Pháp chính là bản hợp đồng thành công nhất mà Fergie mang về cho "Quỷ đỏ". Nhưng ít ai biết rằng, ông thực hiện thương vụ này trót lọt một cách hoàn toàn tình cờ. Kết thúc mùa giải 1991-1992, MU cán đích ở vị trí á quân và Fergie tin chắc rằng hàng công yếu kém là nguyên nhân khiến "Quỷ đỏ" để mất Cup vô địch vào tay Leeds Utd.

    Vì vậy, trong mùa hè năm 1992, ông ký hợp đồng với Dion Dublin, nhưng anh này chỉ đá được vài vòng rồi bị gãy chân. Và khi Fergie đang sốt vó tìm người thay thế thì ông nhận được lời đề nghị mua Dennis Irwin từ Leeds Utd. Chẳng những không chấp thuận để hậu vệ người Ireland ra đi, mà Fergie còn "câu" luôn của đối phương Eric Cantona, chân sút đang bất đồng sâu sắc với BLĐ và các CĐV Leeds, với mức giá bèo 1,2 triệu bảng. Và sau đó thì như chúng ta đã biết, Cantona trở thành một biểu tượng của MU xuyên suốt những năm 1990 và được các CĐV đặt cho biệt danh "King Eric".

    6. Kiên nhẫn với Cantona

    "Sa thải" là ý nghĩ đầu tiên của Fergie sau sự kiện Cantona tung cú "kungfu" đầy tai tiếng nhằm vào một CĐV trên sân Selhurst Park tháng 1/1995. Nhưng khi bình tâm lại, ông quyết định sẽ cho cầu thủ ngổ ngáo người Pháp thêm một cơ hội để làm lại. Fergie cũng đứng ra dùng chính uy tín cá nhân của mình để bảo vệ "King Eric" trước sự chất vấn của ban lãnh đạo MU và giới truyền thông.

    Tuy nhiên, do không chịu được sức ép khủng khiếp từ giới dư luận và án phạt cấm thi đấu 8 tháng của FA, tiền đạo này đã bỏ về Pháp trong nỗi thất vọng cùng cực. Và khi Cantona đã tính đến chuyện chia tay sân cỏ thì Fergie đích thân sang Pháp để thuyết phục anh trở lại. Và "King Eric" đã không phụ lòng ông thày bằng màn trình diễn tuyệt vời cùng một lô bàn thắng giúp MU đoạt cú đúp vô địch giải Ngoại hạng và Cup FA ở mùa giải 1995-1996.

    7. Đặt niềm tin vào thế hệ Beckham
    -
    6 năm sau đợt thanh lọc lực lượng lần thứ nhất, Fergie lại gây náo động thành Manchester và hàng triệu CĐV MU trên toàn cầu với quyết định bán một lúc 3 trụ cột Paul Ince (cho Inter), Andrei Kanchelskis (Everton) và Mark Hughes (Chelsea). Nhưng khác với lần trước, ông không mua về bất cứ tên tuổi nào để thay thế mà đôn một loạt cầu thủ trẻ như anh em nhà Neville, David Beckham, Paul Scholes và Nicky Butt lên đội A.

    Dưới sự dìu dắt của Fergie, thế hệ những Beckham, Scholes và anh em nhà Neville đã nhanh chóng trở thành những tên tuổi lớn trong làng túc cầu thế giới.

    8. "Khích tướng" Kevin Keegan

    Mùa giải 1995-1996, Newcastle chơi ấn tượng với thành tích toàn thắng 13 trận trên sân nhà và có lúc bỏ xa MU tới 12 điểm khi bước vào năm mới 1996. Tuy nhiên, cục diện cuộc đua đã thay đổi theo hướng ngược lại sau khi thày trò Ferige hạ Newcastle 1-0 (Cantona ghi bàn) ngay tại St. James Park ngày 4/3/1996. Và HLV người Scotland nảy ra ý định phải làm điều gì đó để đối thủ mất tập trung.

    Cơ hội đã đến khi MU hạ Leeds 1-0 (Roy Keane ghi bàn) ngày 17/4/1996, Fergie lên truyền hình nói rằng rằng ông tin chắc Leeds sẽ đánh bại Newcaslte sau đó 12 ngày. Lời khích tướng này khiến HLV Kevin Keagan của đối phương sôi lên sùng sục và lên tiếng trả đũa sau khi "những chú chích chòe" thắng Leeds Utd 1-0 (Gillespie): "Tiên đoán của Fergie sai bét, chúng tôi vẫn chiến thắng và tôi lấy làm hạnh phúc vì điều đó". Tuy nhiên, có lẽ do hưng phấn quá mức với chiến thắng này, Newcastle liên tiếp mất điểm ở 2 vòng đấu cuối cùng và ngậm ngùi nhìn MU vượt lên, ẵm Cup vô địch.

    9. Gia cố đội hình trong mùa hè năm 1998

    Rất nhiều đối thủ đã cười thầm khi thấy Fergie bỏ ra 16,7 triệu bảng, kỷ lục chuyển nhượng đối với một hậu vệ thời bấy giờ, để tậu Jaap Stam từ PSV, dù anh này chẳng để lại ấn tượng gì đặc biệt ở World Cup 1998. Không dừng lại ở đó, ông tiếp tục khiến dư luận và giới chuyên môn phải sửng sốt khi hoàn thiện đội hình bằng thương vụ mua Dwight Yorke với giá 12,6 triệu bảng. Dù chơi rất cừ ở Aston Villa, ít người tin rằng trung phong người Trinidad&Tobago đủ đẳng cấp để giúp MU giành lại vương miện giải Ngoại hạng từ Arsenal. Bất chấp lời dị nghị của thiên hạ, Stam, Yorke dần khẳng định vị trí và trở thành hai trong số ít trung vệ và tiền đạo hay nhất châu Âu, góp phần quan trọng giúp MU đoạt "Cú ăn ba" nổi tiếng ở mùa giải 1998-1999.


    10. Chơi ván bạc liều lĩnh ở Barcelona

    MU không thể thắng Bayern nếu Fergie không mạo hiểm dùng Solskjaer và Sheringham (giữa).
    MU không thể thắng Bayern nếu Fergie không mạo hiểm tung Solskjaer và Sheringham (giữa) vào sân ở cuối hiệp hai.

    [​IMG]

    Phút 66 trận chung kết Champions League mùa giải 1998-1999, MU đang bị Bayern dẫn 1-0 (Mario Basler) nhưng lại chơi cực kỳ bế tắc trước hàng thủ được tổ chức chặt chẽ của đội bóng Đức. Và Fergie đã có một quyết định, dù cực kỳ mạo hiểm, được cho là sáng suốt nhất trong sự nghiệp cầm quân của ông ở MU khi lần lượt tung Sheringham (thay Jesper Blomqvist) rồi Solskjaer (thay Andy Cole) vào sân để chơi với 3 tiền đạo trong nửa cuối hiệp hai. Kết quả thật mỹ mãn khi 2 tiền đạo dự bị này liên tiếp lập công trong 2 phút cuối cùng, hoàn tất cú ngược dòng kinh điển, mang về cho "Quỷ đỏ" chức vô địch châu Âu thứ hai trong lịch sử.

    Theo Vnexpress
     
  9. vijekeva

    vijekeva Legends

    20 quyết định lớn nhất của Ferguson ở MU (phần cuối) :

    Việc thanh lọc lực lượng, nuôi dưỡng thế hệ Beckham... là những bước đi đầu tiên giúp Fergie ổn định đội ngũ, đưa "Quỷ đỏ" trở lại ngôi vương trong 13 năm đầu làm việc ở sân Old Tralford. Từ đó đến nay, ông còn đưa ra nhiều quyết định quan trọng nữa, giúp MU duy trì vị thế một đại gia ở Anh và châu Âu...

    11. Không tham gia FA Cup mùa 1999-2000

    Trong nỗ lực chạy đua giành quyền đăng cai World Cup 2006, Chính phủ và Liên đoàn bóng đá Anh (FA) gây sức ép buộc MU, khi đó là ĐKVĐ châu Âu, phải tham gia giải Vô địch Thế giới cấp CLB, do FIFA khởi xướng lần đầu tiên ở Rio de Janeiro. Nhưng vào thời điểm đó, giải Ngoại hạng Anh chỉ còn 2 tuần nữa là khai mạc. Lo ngại các học trò sẽ kiệt sức vì phải thi đấu và di chuyển quá nhiều trong thời tiết nhiệt đới ở Brazil, Fergie quyết định đội của ông sẽ không tham gia Cup FA, dù khi đó MU là CLB đang giữ Cup, bất chấp sự phản đối kịch liệt của dư luận Anh.

    12. Kiên nhẫn chờ Van Nistelrooy bình phục chấn thương

    Ngày 25/4/2000, MU đã đạt được thỏa thuận mua chân sút người Hà Lan từ PSV. Tuy nhiên, mọi toan tính chuẩn bị cho mùa bóng 2001-2002 của Fergie đã bị xáo trộn nghiêm trọng khi Nistelrooy bất ngờ gặp một chấn thương đầu gối ít ngày trước khi lên đường sang Anh ký hợp đồng. Trong trường hợp này, hầu hết các HLV sẽ lựa chọn giải pháp an toàn là từ bỏ mục tiêu và chuyển hướng sang một chân sút khác, nhưng Fergie thì không.

    Nhà cầm quân của "Quỷ đỏ" vẫn kiên nhẫn chờ đợi và tin tưởng Nistelrooy sẽ bình phục và lấy lại phong độ. Kết quả thì ai cũng biết, cựu tiền đạo PSV đến MU sau đó một năm và đền đáp lại lòng tin của ông thày bằng 150 bàn thắng trong 219 lần ra sân, và trở thành một trong những chân sút hiệu quả nhất trong lịch sử đội chủ sân Old Tralford.

    13. "Tống khứ" Jap Stam và tìm đến Laurent Blanc

    Đến tận bây giờ vẫn rất nhiều người cho rằng Fergie đẩy trung vệ thép người Hà Lan sang Lazio một cách không thương tiếc là vì Stam ra cuốn tự truyện, tiết lộ tất cả những chuyện "thâm cung bí sử" của MU, trong đó có rất nhiều tình tiết liên quan đến ông thày hà khắc cùng các đồng đội. Tuy nhiên, thực tế không phải vậy, Fergie đã lên kế hoạch cải tổ hàng thủ và dự trù sẽ đổi Stam lấy Lilian Thuram của Juventus. Tuy nhiên, Lazio đã vào cuộc với lời đề nghị quá hấp dẫn - 16,5 triệu bảng cho trung vệ người Hà Lan, và Fergie không do dự đồng ý và đưa Laurent Blanc, nhà vô địch thế giới người Pháp đang khoác áo Inter, về thay thế.

    14. Tuyên bố sẽ về hưu

    "Ngay sau khi đưa ra quyết định về hưu, tôi biết rằng mình sẽ hối tiếc", Fergie nói về sự kiện ông thông báo sẽ rút lui khỏi cương vị HLV trưởng "Quỷ đỏ" sau mùa giải 2001-2002, thời điểm ông bước sang tuổi 60. Tháng 5/2001, Fergie thậm chí còn tuyên bố không chỉ thôi làm HLV trưởng mà sẽ cắt đứt mọi mối liên hệ với MU vì Ban giám đốc CLB đánh giá quá thấp những đóng góp của mình cho CLB và không tìm được một vị trí hợp lý cho ông sau khi từ giã nghiệp HLV.

    15. Rút lại quyết định về hưu

    Khi mà ai cũng tin rằng lịch sử MU sẽ sang trang sau khi Fergie ra đi thì ông lại khiến tất cả phải sốc khi "chối bay chối biến" những gì đã tuyên bố. Lễ Giáng sinh năm 2001, "Ngài Alex" phủ nhận hoàn toàn những tin tức nói về việc mình sẽ chia tay MU và cho rằng báo chí đã làm to chuyện những phát biểu của ông trong lúc không hài lòng với cách ứng xử của Ban lãnh đạo. Tuy nhiên, sau đó ít tuần Fergie lại "tự thú" rằng chính sự hậu thuẫn mạnh mẽ của gia đình đã khiến ông quyết định ở lại và tiếp tục cống hiến cho "Quỷ đỏ".

    Không ít người đã cho rằng sự can thiệp kịp thời từ gia đình Fergie là điều may mắn cho MU, nhưng lại là điềm gở cho LĐBĐ Anh (FA). Vì sao ư? Peter Kenyon, Giám đốc điều hành của MU khi đó, đã tính đến khả năng mời Sven Eriksson về thế chỗ Fergie. Do nhà cầm quân người Scotland đồng ý ở lại, FA mới có cơ hội tiếp cận và thuê HLV người Thụy Điển về làm HLV trưởng ĐTQG, để rồi ông này chẳng làm nên trò trống gì suốt thời gian tại vị trước khi cuốn gói ra đi trong mùa hè vừa qua. Còn MU thì đoạt thêm 3 danh hiệu (Ngoại hạng Anh, FA Cup và Cup Liên đoàn) trong 5 năm qua.

    16. "Chịu lún" trong vụ tranh chấp ngựa đua "The Rock"

    Trong suốt sự nghiệp, Fergie hiếm khi thất bại trong các cuộc tranh chấp cả trong và ngoài sân cỏ. Tuy nhiên, ông đã phải xuống nước trước John Magnier, nhà tài phiệt người Ireland,chủ sở hữu tập đoàn Coolmore Stud và là một cổ đông lớn của MU trước đây, trong vụ tranh chấp quyền sở hữu chú ngựa đua có tên là "The Rock of Gibrantar". Fergie cho rằng với 50% quyền sở hữu The Rock, ông đương nhiên được hưởng 50% khoản tiền thu được từ việc nhân giống chú ngựa này (gần 100 triệu bảng) và đã lôi vụ việc này ra tòa.

    Biết tin, John Magnier đùng đùng nỗi giận, lôi thêm đồng minh JP McManus vào cuộc và mua lại 28,9% cổ phần của MU để trở thành cổ đông lớn nhất của CLB nhằm gây sức ép với Fergie. Kết quả là "ông già nóng tính người Scotland" phải chấp nhận lùi bước và chấp nhận khoản tiền bồi hoàn 2,5 triệu bảng từ đối phương. Vụ này cũng khiến số phận MU mất an toàn trước các tay đầu tư "cáo già" ngoại quốc, điển hình là Malcolm Glazer - người sau này đã mua lại toàn bộ cổ phần và rút CLB khỏi thị trường chứng khoán để độc chiếm.

    17. Bán Beckham cho Real Madrid

    Cũng như Ban lãnh đạo MU, bản thân Fergie từng nhiều lần thề sống thề chết rằng sẽ không để tiền vệ cánh phải điển trai mà ông "coi như con trai" ra đi. Nhưng rút cuộc, nhà cầm quân này và CLB vẫn làm điều ngược lại. Sau một loạt xích mích giữa "cha" và "con" mà đỉnh điểm là vụ Fergie đá tung chiếc giày vào mặt Beckham cuối mùa giải 2002-2003, MU đã bán tuyển thủ Anh này cho Real Madrid với giá 25 triệu bảng.

    Sau sự kiện này, nhiều nhà chuyên môn cho rằng Fergie đã phạm phải sai lầm lớn nhất và lo ngại rằng sự ra đi của Beckham sẽ làm doanh thu của MU từ các hợp đồng thương mại quảng cáo liên quan đến tiền vệ mang áo số 7 này sẽ sút giảm. Nhưng Fergie, lúc đó đang hưng phấn với chức vô địch giải Ngoại hạng, tỏ ra bất cần. Để thay thế Beckham, ông mua tài năng 17 tuổi người Bồ Đào Nha, Cristiano Ronaldo từ Sporting Lisbon.

    18. Mua Wayne Rooney

    Roonye chơi rất hay trong hai mùa giải 2002-2003 và 2003-2004, nhiều người vẫn ngạc nhiên khi biết tin Fergie và MU chấp nhận bỏ ra 27 triệu bảng để có được chân sút trẻ của Everton. Chiến lược gia người Scotland cũng biết rằng số tiền dùng cho thương vụ này sẽ ngốn hết ngân sách chuyển nhượng của CLB ở 2 mùa giải tới. Ông linh cảm tài năng này sẽ là tương lai của bóng đá Anh và đã làm tất cả để thuyết phục BLĐ xúc tiến vụ chuyển nhượng này. Và giờ đây, Fergie có thể xoa tay khoái trá khi chứng kiến những màn trình diễn tuyệt vời của Rooney. Năm nay mới 20 tuổi, cựu tiền đạo Everton còn rất nhiều tiềm năng để phát triển. Chắc chắn, anh là tài sản lớn nhất mà Fergie để lại cho MU nếu ông quyết định nghỉ hưu một ngày gần đây.

    19. Sa thải Roy Keane

    Tương tự vụ đẩy Beckham sang Real. Fergie từng nói rằng Roy Keane là cầu thủ lớn nhất mà ông từng có dịp làm việc và đảm bảo rằng tiền vệ người Ireland ở lại với MU đến cuối sự nghiệp. Nói là vậy, nhưng mối quan hệ nào, dù có tốt đẹp đến mấy, vẫn không tránh khỏi những lúc sóng gió. Fergie đã nổi trận lôi đình khi biết Keane mạt sát các đồng đội trên kênh truyền hình MUTV sau thất bại 1-4 trên sân Middlesbrough và lớn tiếng "cãi láo" trợ lý HLV Carlos Quieroz. Hậu quả là anh phải cuốn gói ra đi chỉ sau đó 17 ngày, kết thúc 12 năm đầy ắp chiến công và những kỷ niệm đẹp đẽ về tình thày trò với "Ngài Alex".
    [center[​IMG]

    Mang tiếng "bội tín" khi thải loại các học trò cưng, nhưng Ferige vẫn giữ nguyên lập trường và đã thành công.[/center]

    20. Đẩy Van Nistelrooy sang Real Madrid

    Sau tiền vệ người Ireland, tới lượt Van Nistelrooy phải chia tay MU vì dám bất tuân lệnh "Ngài Alex". Và cũng như những tiền bối từ Bryan Robson qua Stam, Beckham đến Roy Keane, sự ra đi của tiền đạo người Hà Lan để lại rất nhiều tiếc nuối trong lòng các CĐV "Quỷ đỏ".

    Còn với Fergie, ông tiếp tục chính sách "ngồi xổm trên dư luận" và cũng chẳng thèm tìm người thay thế vị trí của Van Nistelrooy. Thay vào đó, ông đặt niềm tin vào chân sút dự bị Louis Saha và tìm kiếm giải pháp ghi bàn từ những tiền vệ như Ronaldo, Paul Scholes, Giggs. Và một lần nữa, Fergie đã chứng tỏ mình đúng (dù mới chỉ là bước ban đầu) khi MU hiện là đội ghi nhiều bàn nhất ở giải Ngoại hạng và ung dung ở vị trí thứ nhất với 3 điểm hơn "nhà giàu" Chelsea.

    VnExpress
     
  10. vijekeva

    vijekeva Legends

    6 yếu tố tạo nên một Ferguson đại thành công ở MU

    Ông là một chiến lược gia đại tài. Một người hiếu thắng. Hay chỉ là một người may mắn... Tất cả đều đúng, nhưng không thể tách rời, mà luôn bổ trợ cho nhau và góp phần giúp Fergie có 20 năm thành công ở CLB áo đỏ thành Manchester. Ông mới kỷ niệm "điểm mốc lịch sử" hôm 6/11.

    Nhà cầm quân hiếu thắng. Nói cách khác, Ferguson không bao giờ muốn "sống chung với thất bại" - như chính ông thừa nhận. Đây có lẽ là cá tính điển hình và dễ nhận thấy nhất ở HLV người Scotland. Vì điều đó biểu hiện ngay trong lối sống, từng hành động và lời nói của ông. Khi đội nhà ghi bàn hay giành chiến thắng, Ferguson luôn nhảy cẫng lên ăn mừng. Còn khi thua, trên gương mặt ông là sự thất vọng chảy dài, thậm chí là cáu bẳn (thế nên mới có vụ "chiếc giày bay" vào mặt Beckham, khi MU để thua Arsenal ở vòng 5 Cup FA năm 2003).

    [​IMG]
    Ferguson và nụ cười chiến thắng. Ảnh: BBC.​
    Không dừng ở đó, nhiều người còn cho rằng Ferguson bị ám ảnh bởi sự hiếu thắng. Nhưng có lẽ, đó cũng chính là lý do biến ông trở thành một HLV thành công như hiện nay. Mang "nỗi ám ảnh" ấy, Fergie truyền vào các học trò, dạy họ cách thi đấu bằng khát khao chiến thắng mãnh liệt. Và chính vì điều này mà không ít lần "Quỷ đỏ" thành Manchester đã làm nên những cuộc lội ngược dòng lịch sử, nhờ những bàn thắng muộn đến chẳng ai ngờ.

    Một công nhân.
    Trước khi đến với trái bóng một cách chuyên nghiệp, Ferguson từng trải qua những năm tháng làm việc khá vất vả trong xưởng đóng tàu của người cha. Chính quãng thời gian làm việc như "một công nhân đích thực" ấy đã ảnh hưởng nhiều đến tư duy và phong thái làm việc của ông sau này. Chẳng cần biết những cậu học trò của mình là "sao" phương nào, trên sân cỏ, Fergie luôn đòi hỏi họ - những Giggs, Rooney, Ronaldo hay trước đây là Beckham, Nistelrooy - phải tập luyện và thi đấu cần mẫn, chăm chỉ như những người công nhân.

    Và chính phẩm chất này đã giúp Ferguson hiểu rất rõ giá trị của đồng tiền. Trong mỗi thương vụ ông luôn cố gắng hạn chế đến mức tối đa sự lãng phí. Dù bị cho là "hớ" trong việc mua Milner, Poborsky hay Veron, nhưng sẽ chẳng bõ bèn gì nếu đem so với những thương vụ thành công về cả phương diện tiền bạc lẫn chuyên môn như: Cantona, Schmeichel, Solskjaer, Johnsen, Irwin, Sharpe hay Kanchelskis. Hai trong số những cầu thủ đóng góp nhiều nhất cho thành công của MU vào những năm 90, Cantona và Schmeichel, mỗi người có giá chỉ chưa đầy 2 triệu bảng. Còn khi phải bỏ ra một khoản tiền lớn, Fergie luôn toan tính để có được những "món hàng" tương xứng như: Pallister, Keane, Cole, Yorke, Stam hay Nistelrooy, Rooney.

    Chiến lược gia
    MU là đội bóng Anh đầu tiên sử dụng lối đá phản công chớp nhoáng. Ngay từ những năm 90 của thế kỷ trước, Ferguson đã xây dựng cho đội bóng của ông một lối chơi tấn công bùng nổ, hoa mỹ nhưng hiệu quả trên nền một hàng thủ vững chắc, những cầu thủ chạy cánh khôn ngoan và hàng công sắc sảo. Khi Champions League ra đời năm 1992, cũng là lúc Ferguson bắt đầu tìm cách để đối chọi với các đội bóng châu Âu. Có lúc MU của ông chơi 4-4-2, rồi 4-5-1 hay 4-3-3. Có lúc thành công, có lúc thất bại. Nhưng chỉ nội khả năng tìm tòi, hướng đến sự đa dạng trong lối chơi thôi cũng đủ để biến ông trở thành một trong những chiến lược gia tài ba nhất của làng bóng đá Anh.

    [​IMG]
    Với tầm nhìn xa trông rộng của một chiến lược gia, Ferguson thậm chí đã "dẹp" luôn đội hình hùng mạnh từng giành "cú đúp" năm 1994 để tạo cơ hội cho lứa cầu thủ trẻ. Vì theo ông "những cầu thủ trẻ như Beckham và Scholes đều là những tài năng xuất chúng. Họ cần được trải nghiệm để trở nên mạnh mẽ hơn". Khi Fergie nói điều này trước đây, có nhiều người cho rằng: "Ông ta bị mất trí rồi". Nhưng cuối cùng, ông đã thành công khi đặt niềm tin vào lứa cầu thủ này.

    Chuyên gia tâm lý
    Bóng đá là một môn thể thao giải trí nhưng những người chơi trong đó lại chịu rất nhiều sức ép. Điều này đòi hỏi các HLV phải tự biến mình thành những nhà tâm lý. Và Alex Ferguson có lẽ là bậc thày trong lĩnh vực này.

    Ông biết phải làm gì, như thế nào và vào lúc nào để có được hiệu quả tối ưu nhất. Chúng ta hãy nhớ lại những từ ngữ rất có sức thuyết phục mà Fergie đã nói với các học trò vào giờ nghỉ giữa hiệp trong trận chung kết kinh điển Champions League năm 1999, thời điểm MU bị Bayern Munich dẫn 0-1: "Nếu cứ thi đấu như thế này, đến cuối trận các cậu sẽ phải đứng cách chiếc Cup một quãng ngắn mà không được phép chạm vào nó. Với nhiều người trong số chúng ta, đây sẽ là cơ hội thuận lợi nhất để giành chiếc Cup danh giá này. Bởi vậy, hưng phấn lên nào. Có dám chiến thắng không?". Trận này, MU thắng ngược 2-1 nhờ hai bàn thắng vào vài phút cuối trận.

    Rồi cái cách ông giải mối bất hoà giữa Ronaldo và Rooney, nảy sinh trong trận tứ kết World Cup 2006, cũng là một minh chứng điển hình. Hiện nay, khi nhìn hai cầu thủ này chơi bóng cùng nhau, cười đùa và thân thiết, ít có thể tin rằng trước đó họ từng coi nhau như kẻ thù trong một thời gian ngắn.

    Một người bản lĩnh
    Nhờ yếu tố này Fergie mới có thể đứng trước áp lực và sóng gió dư luận để đưa ra những quyết định có tính mạo hiểm hay đưa các học trò vượt qua những thời khắc khó khăn. Chính ông đã giúp Giggs tránh khỏi sự nhòm ngó của giới truyền thông, quyết liệt bảo vệ Cantona khi tiền đạo người Pháp gặp rắc rối (bị treo giò 8 tháng vì đạp vào một CĐV), bênh vực Beckham khi tiền vệ chạy cánh này gặp sự cố ở World Cup 1998, hay mới đây nhất là chuyện của Ronaldo và Rooney.

    Người may mắn
    Đây là yếu tố mà chính Ferguson, trong lễ mừng "Cú ăn ba" lịch sử ở sân Old Trafford năm 1999, cũng đã tự thừa nhận.

    [​IMG]
    Đội hình tiêu biểu của MU dưới thời HLV Alex Ferguson, do kênh truyền hình Sky bình chọn.​
    http://vnexpress.net/Vietnam/The-thao/2006/11/3B9EFFE8/
     
    Last edited by a moderator: 5 April 2008
  11. vijekeva

    vijekeva Legends

    Bí quyết giúp Ferguson vực dậy ManU

    Sau 3 mùa giải liên tiếp trắng tay, "Quỷ đỏ" đã trở lại cực kỳ mạnh mẽ để đoạt ngôi vô địch Ngoại hạng năm nay. Cũng như nhiều chiến tích trong quá khứ, thành công của MU hiện tại mang đậm dấu ấn của HLV người Scotland giỏi thao lược.

    [​IMG]
    Nhiệt tình và sự đam mê của Ferguson đã truyền lửa cho các học trò, để họ tỏa sáng rực rỡ ở mùa giải này. Ảnh: AP. ​

    Làm việc cật lực

    3 mùa liên tiếp cay đắng nhìn Arsenal rồi Chelsea thay nhau ngạo nghễ đoạt vương miện giải Ngoại hạng là quá đủ để Ferguson nhận ra rằng đã đến lúc ông phải xây dựng lại lực lượng nhằm mục tiêu tái chiếm ngai vàng. Đây có vẻ là nhiệm vụ vô cùng khó thực hiện, nhất là sau khi MU vừa trải qua một mùa giải 2005-2006 bết bát ở cả giải VĐQG lẫn Cup châu Âu (bị loại từ vòng bảng).

    Nhưng với niềm tin sắt đá và quyết tâm cháy bỏng, Fergie vẫn bắt tay thực hiện kế hoạch. Đáp lại sự nhiệt tình, hăng say và nỗ lực không ngưng nghỉ của ông thày già, những tài năng trẻ như Rooney, Ronaldo, Carrick... đã trưởng thành vượt bậc để cùng những đàn anh như Giggs, Scholes, Neville... chơi một mùa giải trên cả tuyệt vời và mang lại cho MU chức vô địch Anh thứ 16 trong lịch sử CLB, và là thứ 9 dưới thời HLV Feguson.

    Thay đổi tư duy chiến thuật

    Mấy năm trước, nhắc tới MU là nói đến lối chơi lật cánh đánh đầu theo sơ đồ 4-4-2 dựa nhiều vào những quả tạt từ hai biên và tài xoay sở của trung phong trong vòng cấm. Trên thực tế, đấu pháp này cũng đã mang lại cho "Quỷ đỏ" những thành công nhất định, mà đỉnh cao là chức vô địch giải Ngoại hạng mùa 2002-2003. Nhưng với kinh nghiệm dày dạn, Fergie thừa hiểu nếu muốn biến những Rooney, Carrick, Ronaldo... thành thế hệ vàng mới của "Quỷ đỏ", ông cần xây dựng một hệ thống chiến thuật mới, phù hợp hơn với những con người này.

    Đó là lý do khiến ông thẳng tay đẩy Van Nistelrooy sang Real Madrid trong mùa hè 2006, và hạ quyết tâm xây dựng lối chơi mới. Theo đó, đôi khi vẫn sử dụng cùng lúc 2 tiền đạo, nhưng MU mùa này đã đá với sơ đồ 4-3-3 hoặc 4-2-3-1 thường xuyên hơn, với nòng cốt là tam giác Giggs - Rooney - Ronaldo. Sự thay đổi này giúp họ triển khai tấn công thoáng đãng và đẹp mắt hơn, có nhiều phương án hiệu quả hơn khi vây hãm khung thành đối phương, và hệ quả tất yếu là số lần họ sút tung lưới đối phương cũng tăng đáng kể so với mấy mùa bóng thất bại.

    [​IMG]
    Cách tân về chiến thuật của Ferguson đã phát huy tối đa khả năng của những Rooney và Ronaldo..., giúp MU ghi được nhiều bàn thắng hơn. Ảnh: Reuters. ​

    Trước hai vòng cuối mùa này, "Quỷ đỏ" đã ghi được tới 83 bàn, con số mà không một CLB nào thuộc giải Ngoại hạng cũng như 4 giải VĐQG lớn còn lại của "lục địa già" (Serie A, La Liga, Ligue I và Bundesliga) đạt được. Lối chơi mới cũng giúp họ có nhiều cầu thủ lập công hơn bất kỳ đội bóng nào khác ở châu Âu - 20 thành viên MU có tên trong danh sách ghi bàn ở giải Ngoại hạng mùa này - chứ không đơn thuần phụ thuộc vào một cá nhân đơn lẻ nào đó.

    Kiên nhẫn với những trụ cột ở hàng thủ

    Không cần phải xáo trộn nhân sự hoặc đổi mới về chiến thuật triệt để như trên hàng công, nhưng Ferguson vẫn biến hàng thủ của MU thành một "bức tường thép" trước khung thành Van der Sar. Bên cạnh việc đặt niềm tin vào số cựu binh như Neville, Ferdinand, Silvestre, Heinze, Brown, O'Shea, nhà cầm quân người Scotland đơn giản chỉ khích lệ, tận tình chỉ bảo Vidic và Evra - hai tân binh cùng gia nhập "Quỷ đỏ" hồi đầu năm 2006.

    Nhờ đó, hai tuyển thủ Serbia và Pháp kể trên không chỉ vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu mà còn nhanh chóng thích nghi với nhịp điệu của bóng đá Anh và trở thành những hòn đá tảng thực sự bên cạnh Neville và Ferdinand. Bộ tứ vệ vững chãi là một yếu tố quan trọng giúp MU để lọt lưới 26 lần, chỉ xếp sau Chelsea (23 bàn thua) và Liverpool (25 bàn thua) trong danh sách những đội bóng có hàng thủ tốt nhất giải Ngoại hạng mùa này.

    Không bao giờ tự mãn

    Từ ngày khởi nghiệp HLV, Ferguson chưa bao giờ cho phép ông được ngủ quên trên vinh quang. Đến tận bây giờ, ông vẫn chưa một lần xem lại băng ghi hình khoảnh khắc MU ăn mừng chức vô địch Champions League năm 1999 - đỉnh cao trong thời gian ông làm việc với "Quỷ đỏ", vì "tôi là người không sống bằng vinh quang trong quá khứ".

    [​IMG]
    Quên đi những gì thuộc về quá khứ và luôn nhìn về phía trước cũng là một yếu tố giúp Ferguson thành công cùng MU mùa này. Ảnh: AFP. ​

    Tháng 11 năm ngoái, ngay trong buổi tiệc được tổ chức tại sân Old Trafford nhân kỷ niệm 20 năm ngày ông dẫn dắt MU, Fergie đã làm tất cả những người có mặt phải chưng hửng và phần nào đó tự ái khi "huỵch toẹt" rằng ông không muốn nghe những lời ca tụng về quãng thời gian tươi đẹp kể trên. Nhưng rồi họ ngay lập tức cảm thấy thông cảm khi HLV người Scotland lý giải điều đó sẽ khiến ông mất tập trung cho chiến dịch giành lại ngôi báu từ tay Chelsea - mục tiêu tối thượng của MU mùa này.

    VNExpress​
     
  12. vijekeva

    vijekeva Legends

    Người “bán linh hồn” cho Quỷ Đỏ

    (Bongda24h) ... và những fan trung thành của Quỷ Đỏ sẽ hát vang khúc khải hoàn mỗi khi họ giành chiến thắng: "Fergie, cho chúng tôi chiến thắng. Fergie, Fergie cho chúng tôi niềm tự hào!!!. Hãy đứng lên nếu bạn yêu Fergie!!!”

    Đêm qua, trên thánh địa Stamford Bridge, Alex Ferguson và các học trò “ngạo nghễ” nâng cao chiếc Cup vô địch Premiership sau 4 năm mong chờ mòn mỏi. Hẳn những CĐV của Quỷ Đỏ rất vui mừng nhưng đằng sau chiến công đó là cả cuộc đời cống hiến của một con người huyền thoại. Ông chính là Sir Alex Ferguson, tượng thánh sống ở Old Trafford

    [​IMG]

    Một sự khởi đầu gian nan

    Trời bắt đầu tối khi người đàn ông bước lên máy bay rời Aberdeen, và khi bình minh lên, thành Manchester đã thấy một người đàn ông khoảng 45 tuổi, khoác jacket đen, bước những bước nhanh nhưng chắc chắn trên đại lộ Sir Matt Busby. Đúng 10h30 sáng ngày 07/11/86, không phải ai xa lạ, HLV Alex Ferguson, đã có mặt ở sân tập Cliff.

    Dù vừa dành được 3 chức VĐ Scotland và 1 cúp C2 (1983) trong 8 năm kỳ lạ với Aberdeen, tuy nhiên, đón Alex ở Cliff là không khí tĩnh lặng và trống không, thậm chí ông đã phải ngồi chờ những học trò mới (còn đang nuối tiếc sự ra đi của HLV tiền nhiệm Ron Atkinson). Man United đang là một mớ hỗn độn với vị trí thứ 18 ở giải VĐQG Anh (khi đó chưa gọi là Premiership) và vừa bị Southampton đè bẹp 4-1 ở League Cup.

    Thay cho thói quen chiến thắng của Sir Matt Busby trước đây, “Big Ron” (Ron Atkinson đã biến Old Trafford thành một ổ rượu, và Alex biết ông phải làm lại từ đầu, trước khi có thể thay đổi sự bệ rạc ở đây, bất chấp sự thật ông được hưởng mức lương ban đầu còn thấp hơn ở Aderbeen). Kỷ luật thép (thậm chí bị chỉ trích là độc đoán...) được thiết lập, đào tạo trẻ được tăng cường, nhiều tên tuổi lớn được mời về (Mark Hughes, Steve Bruce, Gary Pallister, Paul Ince...) hòng giúp Quỷ Đỏ hồi sinh.

    Năm đầu tiên của Fergie tại Old Trafford thật khó khăn vì phải xây dựng lại toàn bộ đội bóng, những khó khăn luôn tìm đến ông và đã có lúc tuởng như Fergie đã bị sa thải cho đến khi United có được chiếc cúp FA vào năm 1990.

    Việc đầu tiên khi đến với Quỷ Đỏ là ông phải đưa câu lạc bộ thoát khỏi tình trạng tồi tệ mà người tiền nhiệm Ron Atkinson đã để lại. Giải quyết xong nó thì lại còn vấn đề khác khiến Fergie phải đau đầu, tình hình tài chính của câu lạc bộ rất tồi tệ. Fergie ngay lập tức quyết định bắt tay vào xây dựng lại hệ thống cầu thủ trẻ, một sự gây mầm cho tương lai, một quyết định mà đã mang đến cho ông biết bao điều phiền toái nhưng nó là 1 quyết định sáng suốt nhất mà ông sẽ còn phải nhớ mãi. Fergie lưu tâm đến từng khía cạnh cuộc sống của câu lạc bộ, luôn là người đầu tiên đến sân và người sau cùng ra về đã trở thành 1 thói quen của Fergie. Mark Hughes được đưa về từ Barcelona, Steve Bruce, Brian McClair, Gary Pallister và Paul Ince lần luợt đến nhưng United vẫn chưa thể lật đổ sự thống trị của những nhà vô địch Liverpool. Tuy nhiên ngay sau mùa bóng đứng ở vị trí thứ 2 đáng khâm phục năm 1988, thì mùa bóng sau đó lại khiến các cổ động viên phải tức giận khi dẫn dắt đội bóng tụt xuống vị trí thứ 11. Kèm theo đó là những nghi ngờ về khả năng chỉ đạo, dẫn dắt United của Alex Ferguson.

    Đây là giai đoạn đầy khó khăn thử thách đối với Fergie, nếu để thua Nottingham Forest tại vòng 3 cúp FA (1990) Fergie sẽ bị sa thải, đó là lời cảnh báo của Martin Edwards, chủ tịch lúc bấy giờ của United.

    Tuy nhiên thật may cho Fergie và cũng là cho United khi Forest đã bị từ chối một bàn thắng, United đã giành chiến thắng chung cuộc với tỉ số 1-0. Tiếp tục trên đà thắng lợi, United đã đoạt chiếc cúp FA năm đó, danh hiệu đầu tiên của Alex tại Old Trafford và là chiếc cúp FA thứ 7 của câu lạc bộ. Và kể từ đó Fergie đã chiếm 1 vị trí đặc biệt trong tim người hâm mộ đội bóng Quỷ Đỏ, ở Alex Ferguson họ đã thấy một niềm tin.

    [​IMG]
    Cảnh MU đăng quang năm 2003 ​

    Tháng ngày đỉnh cao trong sự nghiệp

    Dù rất khát khao giành chức vô địch Anh tuy nhiên duờng như ông tỏ ra có duyên với cúp C2 khi một lần nữa cùng với Quỷ Đỏ giành chiến thắng 2-1 trong trận chung kết trước Barcelona tại Rotterdam, Hà Lan. Cả 2 bàn thắng của ManUtd đều được ghi do công của Mark Hughes cầu thủ trước đó không lâu còn khoác áo Barca. Alex còn cho thấy cái duyên của mình với các giải đấu cúp bằng 1 chiếc cúp Liên đoàn mùa giải sau đó (1992).

    Ngay cả với sự xuất hiện của Ryan Giggs và nhà vô địch Euro 92 Peter Schmeichel, danh hiệu vô địch giải bóng đá cao nhất nước Anh vẫn không hề ngó ngàng đến sân Old Trafford. Một lần nữa năng lực của huyến luyện viên Alex Ferguson lại bị các cổ động viên đặt lên bàn cân. Vào thời điểm đó Leeds làm mưa làm gió giải Anh với nhân tố chính là một nguời Pháp mang tên Eric Cantona và khi các cổ động viên sân Elland Road coi Eric là thần tuợng và hô vang "Ohh-Ahh-Cantona" mỗi khi anh vào sân thi đấu thì tháng 11/92 chỉ sau 13 trận trong mùa giải mới cho Leeds United, Eric Cantona bất ngờ trở thành người của đội bóng kình địch Man United với cái giá chỉ 1.2 triệu bảng, một cú sốc quá lớn với các fan ruột của Leeds United. (Đây là một trong những thương vụ mua bán cầu thủ hời nhất trong lịch sử bóng đá Anh, 1.2 triệu bảng cho một huyền thoại).

    Eric Cantona chính là miếng ghép cuối cùng trong đội hình của Alex Ferguson và rồi sau 26 năm chờ đợi dài đằng đẵng cũng đã kết thúc trong hân hoan vào ngày 02/3/1993 khi ManUnited trở thành nhà vô địch nuớc Anh. Với Cantona, United đã chơi thứ bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh trong suốt thập kỉ 90 và 1 đế chế Quỷ Đỏ bắt đầu được hình thành với liên tiếp những thành công cả trong nước và quốc tế đỉnh điểm là cú ăn ba vĩ đại (Champions league, Premierleague, FA Cup) mùa hè 1998-1999 trên sân vận động Nou Camp của Barcelona.

    Trong giai đoạn thống trị bóng đá Anh đó không thể không kể đến 1 thế hệ trẻ do chính Alex Ferguson nhào nặn,đó là những Ryan Giggs, Nicky Butt, Paul Scholes, David Beckham và anh em nhà Neville. Một thế hệ từng được so sánh với thế hệ "Busby babes" thập niên 50-60. Dù cho bóng đá Anh đã từng sản sinh ra những huấn luyện viên huyền thoại như Busby, Shankly, Stein, Paisley và Clough nhưng không có ai xuất sắc hơn "món quà" dành cho United từ vùng Govan.

    Nhớ lại khoẳng khắc của cú ăn ba vĩ đại người ta mới càng thấy khâm phục tài dùng binh của ngài Alex Ferguson. Khởi đầu mùa giải 1998/1999 với tâm lí khá nặng nề bởi thất bại trước Arsenal tại giải ngoại hạng Anh khi kết thúc mùa bóng 1997/1998, ngài Alex quyết chơi bài liều và lôi bằng được 2 cầu thủ mà sau này đóng 1 vai trò cực kì quan trọng trong mùa giải kì điệu đó, đó là tiền đạo da mầu đến từ Aston Villa Dwight Yorke và trung vệ thép người Hà Lan của PSV Japp Stam với số tiền 23 triệu bảng. Cũng như bản hợp đồng với “King Eric”, Dwight Yorke và Japp Stam đến với ManUtd có đôi chút gì đó gấp gáp vội vàng.

    Tại United ngài Alex đã biết kết hợp một Andy Cole chỉ thích đá 1 mình với Yorke thành 1 cặp tiền đạo sát thủ nhất Châu Âu lúc bấy giờ. Những cú bỏ bóng hay chuyền bóng không cần nhìn chính xác đến từng cm của cả 2 khi phối hợp đã làm điên đảo biết bao hàng phòng ngự Châu Âu trong đó có những chuyên gia phòng ngự nổi tiếng như Juventus, đội bóng lúc đó vẫn được coi là trên United 1 bậc với biệt danh "Bà đầm già" thành Turin.

    Và khi họ tỏ ra mệt mỏi với những bước chân mỏi mệt thì đã có Ole Solskjaer và Teddy Sheringham đang ở đỉnh cao phong độ. Một còn khá trẻ với biệt danh "Sát thủ có bộ mặt trẻ thơ" và một là lão tướng nhưng cả 2 đều có chung một điểm là rất khát khao ghi bàn khi được vào sân và tỏ ra rất duyên với biệt danh "siêu dự bị". Minh chứng rõ nhất là thời khắc lịch sử trong trận chung kết cúp C1 98/99, khi được vào sân thay người cả 2 đã có được bàn thắng vào những giây cuôí cùng của trận đấu cuớp đi chiến thắng tuởng như đã nằm chắc trong tay của Bayern Munich.Đó không những là 2 bàn thắng lịch sử và đáng nhớ nhất trong cuộc đời của Sol và Teddy mà còn là 2 bàn thắng lịch sử của cúp Châu Âu trong 1 trận chung kết lịch sử.

    Trước đó không lâu tại FA cúp, giải đấu đầu tiên trong cú ăn 3, United đoạt được vinh quang, với những thiên thần của mình United đã vuợt qua tất cả những đối thủ chính trên con đường tiến tới trận chung kết FA. Lần luợt Liverpool, Chelsea và Arsenal đều trở thành bại tuớng dưới tay của Quỷ Đỏ.

    Đáng nhớ nhất trong số đó là trận đấu gặp Arsenal tại bán kết FA, Giggs đã ghi 1 bàn thắng có lẽ là đẹp nhất trong sự nghiệp của anh khi cướp được bóng sau pha chuyền hỏng của Viera vuợt qua 4,5 cầu thủ của Arsenal trước khi sút tung nóc lưới của thủ thành David Seaman. Bàn thắng thể hiện 1 kĩ năng đi bóng siêu phàm của nhà ảo thuật xứ Wales Ryan Giggs. Nhưng nếu như không có pha cản phá Penalty xuất thần của người khổng lồ Đan Mạch Peter Schmeichel thì cúp FA đã không thể ghi nhận 1 bàn thắng tuyệt đến như vậy. Và chiến thắng trước Newcastle 2-0 một tuần sau đó là điều hiển nhiên cho những nỗ lực tuyệt vời của thầy trò Alex Ferguson.


    Giây phút khá thoải mái của Sir Alex Ferguson ​

    Từ bóng tối ra ánh áng

    Vinh quang gắn liền với huy chương và danh dự, sau 1 mùa giải thần kì với cú ăn 3 vĩ đại cùng với ManUtd, Alex Ferguson đã được tôn vinh và được chính Nữ Hoàng Anh phong tước hiệp sĩ. Sir Alex Ferguson, ngài xứng đáng đuợc gọi như vậy với những đóng góp và cống hiến của mình cho bóng đá Anh nói chung và Quỷ Đỏ nói riêng.

    Sau chức VĐ năm 2003, sự có mặt của Roman Abramovich tại Chelsea đã khiến vị thế của Manchester United thực sự bị lu mờ. Ba năm liên tiếp sau đó, họ trắng tay ở cả Premiership cũng như Cúp châu Âu, niềm an ủi duy nhất chỉ là Cúp FA (2004) và Carling Cup (2006).

    Nhưng một cuộc chinh phục bắt đầu từ những giấc mơ, Ferguson đã mơ ước và ước mơ đang đến với ông thực sự. Ferguson và các học trò đã không dừng lại, ông đã quyết định thay đổi định mệnh của mình bằng cách từ bỏ ý định nghỉ hưu và tiếp tục dẫn dắt “đoàn quân đỏ”.

    Với việc ký hợp đồng cùng các cầu thủ trẻ tài năng như Cristiano Ronaldo, Wayne Rooney, Gabriel Heinze, Evra, Vidic, Carrick... Man Utd đang hồi sinh thực sự và trở lại thời kỳ hoàng kim sau vài năm bị che khuất bởi cái bóng của Chelsea. Man Utd đã chính thức vô địch Premiership năm 2007 sau cú ngã của Chelsea trước Arsenal, đồng thời họ có được chiến thắg ấn tượng 1-0 trước Man City. Hiện tại, Ferguson và cac học trò đang hướng đến trận chung kết FA Cup lịch sử trên thánh địa Wembley.

    Một kỷ nguyên Man Utd mới lại bắt đầu bừng sáng ở Anh Quốc. Ferguson đã bước ra từ bóng tối, truyền nhiệt cho những học trò cưng của mình chiến đấu, chiến đấu vì niềm tự hào của Quỷ Đỏ. Và xa hơn nữa, cao hơn nữa, sâu hơn nữa, Quỷ Đỏ đã trở lại và thống trị bóng đá Anh Quốc và Châu Âu như thời hoàng kim họ đã từng làm trước đó.

    Một đặc điểm trong con người “bán linh hồn cho Quỷ Đỏ” của Ferguson mà ai cũng có thể nhận ra là ông không quen với việc thất bại. Mỗi khi lòng tự trọng bị tổn thương, ông sẽ chứng minh cho cả thế giới thấy, đội bóng của ông xứng đáng được ca ngợi đến nhường nào.

    Cần mẫn làm việc quên mình ở Old Trafford, Ferguson đã viết lên một trang sử hào hùng cho Man Utd, một trang sử chỉ có duy nhất một người có thể hoàn thành, và ông chính là Ferguson. Tất cả đang đứng về Fergie vĩ đại, Quỷ Đỏ hồi sinh, từ chính sự chèo lái tài ba của vị thuyền trưởng tài tình, Quý ngài, Sir Alex Ferguson!!!


    Bảng thành tích vàng của HLV Ferguson


    1980 Scottish Premier League – vô địch

    1982 Scottish League Cup – vô địch

    1982 Scottish F.A. Cup – vô địch

    1983 Scottish F.A. Cup – vô địch

    1983 European Cup Winners Cup – vô địch

    1984 Scottish F.A. Cup - vô địch

    1984 Scottish Premier League - vô địch

    1985 Scottish Premier League - vô địch

    1986 Scottish FA Cup - vô địch

    1990 F.A. Cup - vô địch

    1991 European Cup Winners Cup - vô địch

    1991 European Super Cup - vô địch

    1992 League Cup - vô địch

    1993 F.A. Premier League - vô địch

    1994 F.A. Premier League - vô địch

    1994 F.A. Cup - vô địch

    1996 F.A. Premier League - vô địch

    1996 F.A. Cup - vô địch

    1997 F.A. Premier League - vô địch

    1999 F.A. Premier League - vô địch

    1999 F.A. Cup - vô địch

    1999 European Champions League - vô địch

    1999 Intercontinental Cup - vô địch

    2000 F.A. Premier League - vô địch

    2001 F.A. Premier League -vô địch

    2003 F.A. Premier League - vô địch

    2007 F.A. Premier League - vô địch

    2004 F.A. Cup - vô địch

    2006 League Cup - vô địch
     
  13. vijekeva

    vijekeva Legends

    Trong một tiết lộ có thể gây nên một sự tiếc nuối to lớn cho vùng Tây và Bắc Luân Đôn, Sir Alex Ferguson đã nói rằng ông suýt nữa là người tiên phong trong con đường mà sau này Gordon Ramsay - một bếp trưởng lừng danh đã đi theo, trước khi quyết định rằng công việc quản lý bóng đá ít căng thẳng hơn cuộc sống trong nhà bếp.

    Trong một cuộc phỏng vấn với Key 103 - một đài phát thanh ở thành phố Manchester, Ferguson - Boss của Manchester United thừa nhận đã suy ngẫm về việc đổi nghề của mình vào những ngày cuối cùng của sự nghiệp thi đấu bóng đá. Bên cạnh đó, ông tự nhận mình luôn bị mê hoặc bởi những câu chuyện xung quanh tổng thống John F. Kennedy và cuộc nội chiến Mỹ, cũng như miêu tả nỗ lực của mình trong việc điều khiển cái iPod.

    [​IMG]
    Gordon và Ferguson

    Cũng giống Ferguson, Ramsay - cựu cầu thủ của Rangers có một cung cách hành xử theo kiểu "máy sấy tóc" trong phòng thay đồ cầu thủ. Thực sự cả hai có rất nhiều điểm tương đồng thú vị tuy chỉ có khác ở một chỗ: Ferguson theo đuổi nghề huấn luyện viên còn Ramsay thì làm việc như một đầu bếp nổi tiếng.

    “Bạn có tin là tôi đã từng làm việc trong nhà bếp 18 tháng khi tôi còn là cầu thủ vì trước đó tôi đã mua một địa điểm ở Paisley để xây nhà hàng,” Ferguson nói. “Khi mua chỗ đó, tôi 30 tuổi. Và tôi cảm thấy rằng nếu định quản lý một nhà hàng, tôi cần phải làm việc trong một nhà hàng trước, để xem nó hoạt động như thế nào. Thế là tôi đến làm cho một nhà hàng có tên là The Beechwood - ngay phía dưới con đường nơi tôi sống gần Hampden Park."

    “Tôi ham thích nấu nướng và tôi hầu như có thể làm mọi thứ, nhưng với những gì như bạn thấy ngày nay, chắc tôi sẽ thất bại thôi. Dù vậy, tôi có thể làm món mì ống ngon, và món ăn Trung Hoa, thậm chí tôi đã có một cái chảo - một quà tặng từ Ken Hom. Tôi đã đến ăn ở nhà hàng của Gordon Ramsay. Ông ấy nấu rất ngon nhưng vấn đề khi làm một người hoàn hảo và giỏi nghề như ông ấy là sẽ thật kinh khủng nếu bạn sa sút dù chỉ một chút thôi."

    “Mùa này tôi thua bốn trận mà vẫn vô địch, tức là có chỗ cho sai sót trong bóng đá với 38 trận đấu. Nhưng nếu Gordon nấu một bữa dở trong 38 bữa, ông ấy có thể mất công việc và tiếng tăm của mình. Ông ấy tôn trọng việc tôi làm và tôi chắc chắn là cũng tôn trọng công việc và điều kiện làm việc của ông ấy.”

    Nổi tiếng là người ham làm việc, ngay cả khi đã ở tuổi 65. Tuy vậy, Ferguson khẳng định rằng công việc tại Old Trafford không hề chi phối cuộc sống của ông - một cuộc sống riêng tư rất bình dị đến ngạc nhiên. Sở thích bên ngoài việc quản lý ở Old Trafford của ông là được nhận các món quà từ thủ tướng mới đắc cử.

    “Cathy (vợ của Ferguson) và tôi đi xem phim hầu như mỗi tuần và cũng đi dạo thơ thẩn như mọi người khác,” Ferguson nói. “Chúng tôi đi xem suất sớm khoảng 5 giờ và tôi thưởng thức món trộn, hot dog và kem lạnh."

    [​IMG]

    Hiệp sĩ Alex Ferguson - Huấn luyện viên thành công nhất xứ sở sương mù.



    “Jake - đứa cháu trai của tôi, nó thường giúp sắp xếp lại các bài hát trong cái iPod cho tôi. Hãng Nike đã tặng nó cho tôi nhưng tôi thắc mắc không hiểu đó là cái gì nữa. Jake nói "Ông ơi, nó là iPod", như thể nó là phát minh vĩ đại nhất thế giới và là kỳ quan thứ bảy của con người. Tôi đã lưu tất cả CD của tôi vào nó. Nhạc của thập niên 60 — Sinatra, Dean Martin, Nat King Cole. Tôi cũng có nhiều nhạc Mick Hucknall trong đó. Có cả các bản nhạc hỗn hợp 79.gif Scotland của Wee Andy Webber. Nó rất vui nhộn. Tôi phải giữ nguồn gốc Scotland của mình chứ, đúng không nào?

    “Tôi cũng có khoảng bảy cuốn sách gối đầu giường. Tôi đọc mọi thứ, nhưng chủ yếu là lịch sử."

    "Tôi đã học về cuộc nội chiến nước Mỹ và Gordon Brown đã gửi cho tôi 35 đĩa CD về nó, ông ấy thật tuyệt vời.”

    Trong khi thừa nhận rằng Nữ hoàng là người duy nhất có thể làm ông sợ hãi, Ferguson biểu lộ sự ngưỡng mộ đối với Kennedy, người đã giúp định hình tính cách của ông trong những năm 60. “Thời trai trẻ, Kennedy là hình mẫu mà tôi noi theo,” Ferguson nói. “Tôi có liên hệ với công đoàn và tôi là một nhà ý thức hệ, và Kennedy đã đưa ra tầm nhìn mới về chính trị. Ông ấy cũng có bị chỉ trích và tôi cũng có đọc vài cuốn sách hay về chuyện đó, nhưng vào cái thời mà ông ấy làm tổng thống, tôi không nghĩ có ai có thể giải quyết hết quá nhiều vấn đề như vậy và bản thân ông ấy đã giải quyết được rất nhiều trong ba năm đương nhiệm."

    “Tôi có một bản sao của báo cáo khám nghiệm tử thi của JFK. Tôi có một lá thư của người chỉ huy nhóm điều tra, ông ta gửi cho tôi bản báo cáo đó, và một phần của Báo cáo Warren (**). Tôi cũng có một bản sao mới toanh của Báo cáo Warren được ký bởi nguyên tổng thống Gerald Ford. Đó là bản sao duy nhất mà ông ấy ký, vì vậy nó rất đặc biệt.”

    * Nhạc trích từ nhiều bài khác nhau.
    ** Ủy ban Warren là uỷ ban lập ra để điều tra vụ ám sát này, lấy theo tên người chủ tịch ủy ban.

    MUSVN
     
  14. vijekeva

    vijekeva Legends

    Premiership tràn ngập học trò của Alex Ferguson

    Mùa bóng tới, ở Premiership xảy ra sự kiện đặc biệt: cuộc chiến giữa thầy trò Alex Ferguson. HLV này sẽ đối đầu với 3 học trò cũ từng thi đấu cho M.U, nay trở thành HLV thành đạt. Mark Hughes biến đội bóng trung bình Blackburn trở thành "ngựa ô" của Premiership với thành tích từng thắng Liverpool, Arsenal và cả... M.U! Steve Bruce (Birmingham) và Roy Keane (Sunderland) đưa đội bóng của họ trở lại Premiership chỉ sau 1 mùa giải. Lẽ dĩ nhiên, 3 đội trên chưa thể vượt qua M.U ở cuộc đua giành chức vô địch Anh. Nhưng họ hoàn toàn có thể cản bước M.U trên tiến trình bảo vệ ngôi vô địch.

    Nhân sự kiện Sunderland và Blackburn thăng hạng, người ta mới giật mình khi điểm lại những nhân vật (cả trợ lý HLV lẫn cầu thủ) từng được SAF chỉ bảo nay trở thành HLV khá thành công tại Premiership cả trong hiện tại lẫn quá khứ. Đáng kể có Steve McClaren (hiện là HLV tuyển Anh) giúp Middlesbrough đoạt cúp LĐ Anh 2005 (từ đó vào CK cúp UEFA mùa trước), Gordon Strachan thành công ở Southampton trước khi sang Scotland mùa này, Bryan Robson giúp West Brom trụ hạng thành công đầy ngoạn mục ở mùa giải 2004 - 05.

    Sơ lược một vài cái tên và những thành tích nổi bật kể trên để thấy rằng trong lịch sử bóng đá, có lẽ ko có vị HLV nào hơn SAF ở khâu đào tạo... HLV tương lai. Đấy là chi tiết thú vị và rất đắt giá ở SAF. Arsene Wenger, Bobby Robson hay bất cứ nhà cầm quân lão thành nào từng hành nghề ở Premiership hẳn cũng sẽ ngã mũ bái phục SAF.

    Bí quyết của SAF khá đơn giản: hãy chuẩn bị cho học trò của mình tất cả những gì cần có để trở thành một HLV giỏi sau này. Dĩ nhiên, ko phải tất cả cầu thủ đều muốn trở thành HLV, song với những ai có mong muốn này, thì còn gì tốt hơn là chuẩn bị sẵn ngay từ khi còn xỏ giày ra sân? Roy Keane là ví dụ tiêu biểu.

    Ngay mùa bóng đầu tiên trở thành HLV, Keane đã giúp Sunderland từ đội dở nhất thành đội giỏi nhất giải hạng Nhì Anh. Bước đường đã qua của Keane (trong nghiệp HLV) gần giống những gì SAF trải nghiệm những ngày đầu đến M.U. Chính SAF đã giúp Keane những lời khuyên bổ ích về nghề cầm quân khi cầu thủ này để lộ ý định trở thành HLV. Vài năm trước, Keane từng được SAF cho toàn quyền chỉ đạo chiến thuật trên sân trong một số trận của M.U. Điều đó giúp ích cho bản thân Keane (trong sự nghiệp HLV sau này) và cả cho đội áo đỏ thành Manchester bởi ko có gì tốt bằng khi thi đấu mà như có SAF hiện diện ngay trong sân (thông qua Keane)! Khuyến khích các cầu thủ học lấy bằng HLV ngay khi còn thi đấu, tạo điều kiện tối đa cho họ thể hiện năng lực lãnh đạo của mình trên sân cỏ, SAF lại gặt hái thêm một thành công mới qua những gì Bruce, Keane hoặc Hughes đang làm được.

    Thành tích của 10 học trò hành nghề HLV đáng chú ý của Sir Alex Ferguson

    Roy Keane: Giúp Sunderland thăng hạng ngay ở mùa đầu tiên cầm quân.

    Steve McClaren: Giúp Middlesbrough đoạt cúp liên đoàn - danh hiệu đầu tiên trong lịch sử CLB này - và 2 lần dự cúp châu Âu, trong đó có lần vào đến CK cúp UEFA. Được FA chỉ định thay Eriksson dẫn dắt đội tuyển Anh.

    Steve Bruce: 2 lần đưa Birmingham trở lại Premiership.

    Mark Hughes: Sau giai đoạn thành công với ĐT Xứ Gan, ông đến Blackburn, thay Souness.

    Bryan Robson: Đưa Middlesbrough thăng hạng các năm 1995 và 1998, vào đến trận CK cúp FA năm 1997 - trận CK đầu tiên trong lịch sử CLB này.

    Alex McLeish: Giúp Rangers đoạt 2 ngôi VĐQG, 2 cúp QG và 3 cúp LĐ trước khi trở thành HLV đội tuyển Scotland.

    Gordon Strachan: Dẫn dắt Celtic cách nay 2 mùa, ông từng 2 lần đăng quang ngôi VĐQG, đoạt 1 cúp QG, 1 cúp LĐ và 2 lần nhận danh hiệu HLV xuất sắc nhất năm.

    Paul Ince: Hiện là cầu thủ kiêm HLV của Macclesfield, giúp CLB này trụ hạng thành công (trước khi Ince đến, đội này chỉ hòa 5 và thua 12 trong 17 trận). Tháng 1/2007, được bầu là HLV xuất sắc nhất giải hạng Tư.

    Chris Turner: Hiện giữ chức giám đốc thể thao của CLB Hartlepool United.

    Brian Kidd: Hiện là trợ lý HLV ở Sheffield United.

    (Trích Thể thao TPHCM)​
     
  15. vijekeva

    vijekeva Legends

    Nhân chuyến du đấu của M.U tại châu Á, nhà báo Ian Ladyman của Daily Mail có cuộc phỏng vấn HLV Alex Ferguson khi “Quỷ đỏ” dừng chân ở Macau.

    • Ông vừa mua một số cầu thủ đáng chú ý trong mùa hè qua. Liệu điều này sẽ đem lại cho M.U một đội bóng có lối chơi tấn công mạnh nhất trong giai đoạn “trị vì” của ông?
    - Điều đó giúp chúng tôi có nhiều sự lựa chọn trong việc bố trí đội hình ra sân. Trận gặp AC Milan ở lượt về vòng bán kết Champions League mùa trước, chúng tôi không có đủ lực lượng nên đã để vuột mất cơ hội chiến thắng. Điều này không được phép xảy ra lần nữa.

    • Việc ký hợp đồng với Carlos Tevez cuối cùng phải nhờ đến tòa án phân xử. Ông có nghĩ mình sẽ đạt được nguyện vọng?
    - Tôi cảm thấy hài lòng vì người đại diện của Tevez có đủ tự tin để đưa sự việc ra tòa, bởi nếu lẽ phải không ở về phía anh ta, anh ta sẽ mất tất cả. Vì vậy tôi hiện rất tự tin trong cuộc tranh chấp này.

    • Tevez có điều gì khiến ông quyết chiêu mộ anh ấy?
    - Bóng đá thế giới hiện có rất ít tiền đạo hội đủ những phẩm chất như thế. Trong mùa trước, Tevez đã chứng minh rằng anh có khả năng chơi bóng tốt tại Anh và có ảnh hưởng rất lớn trong một đội bóng ở nhóm cuối bảng xếp hạng Premier League.

    • Ông sẽ bố trí Tevez chơi ở đâu?
    - Tevez là một cầu thủ thường chơi trên trục giữa từ khu vực giữa sân đến cầu môn đối phương. Thỉnh thoảng anh ta chơi bên cánh trái ở West Ham, nhưng tôi nghĩ vị trí thích hợp nhất của Tevez là ở giữa.

    • M.U là một trong những ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu VĐ Premier League trong mùa bóng mới?
    - Tất nhiên. Chelsea cũng có mặt trong nhóm này và hy vọng cho Arsenal cũng không ít vì họ có nhiều tiến bộ. Với việc chiêu mộ thêm một hậu vệ phải, một tiền vệ và 1 trung phong, lực lượng của Arsenal được tăng cường khá đồng đều.

    • Tuy nhiên Arsenal đã mất Henry và làm sao họ có thể xoay sở khi không có cầu thủ chủ lực của mình?
    - Arsenal không có Henry từ tháng 12 năm trước và tôi không nghĩ rằng sự vắng mặt của tiền đạo này sẽ gây khó khăn lớn cho họ. Thời kỳ đỉnh cao của Henry đã trôi qua và tôi nghĩ Arsene (Wenger) biết rõ điều đó. Việc chiêu mộ tiền đạo Eduardo da Silva bộc lộ rõ vấn đề của Arsenal: họ cần có nhiều bàn thắng. Tôi không biết nhiều về cầu thủ này, nhưng với Adebayor và Van Persie trong đội hình, Arsenal không phải là đội bóng yếu.

    • Liverpool cũng sẵn sàng để thách thức M.U trong cuộc đua giành chức VĐ?
    - Họ vừa mua nhiều cầu thủ, trong đó có một cầu thủ Morocco (Nabil El Zhar). Ngoài ra họ còn ký hợp đồng với Torres, tiền đạo Tây Ban Nha giàu thể lực, chơi bóng bổng tốt và rất nhanh nhẹn. Đây sẽ là 1 đối thủ đáng gờm.

    • Sau khi Beckham rời M.U, đến lượt Cristiano Ronaldo trở thành ngôi sao trong chuyến du đấu châu Á. Ông có lo lắng sự quan tâm của công chúng sẽ khiến cầu thủ trẻ này mất đi sự tập trung?
    - M.U đã quen với việc có những cầu thủ ngôi sao trong đội hình. Chúng tôi là đội bóng nổi tiếng trong việc hướng những cầu thủ ngôi sao đi theo một con đường đúng đắn. Vì vậy chẳng có gì đáng lo cả.


    thethaotphcm
     
  16. chồng_em_Nhóc

    chồng_em_Nhóc *-*Taste your lips*-*

    Lão ta là 1 người cha rất gia trưởng và cũng rất biết cách yêu thương các con của mình
     
  17. vijekeva

    vijekeva Legends

    Chuyện chưa kể về cha con nhà Ferguson

    Trong cuộc trò chuyện với phóng viên tờ Independent, Darren Ferguson, HLV trẻ của Peterborough, đã tiết lộ nhiều thông tin chưa từng được công bố về mối quan hệ giữa anh và người cha rất nổi tiếng của mình, Sir Alex Ferguson. Sau đây Thể thao VietNamNet xin lược trích giới thiệu bài viết này đến bạn đọc.

    Trận giao hữu giữa Peterborough và Manchester United lẽ ra sẽ chẳng có gì đáng chú ý, bởi Sir Alex Ferguson chỉ tung ra một đội hình dự bị hạng B để dành sức cho trận tranh Charity Shield Cup với Chelsea.

    Quan hệ đặc biệt giữa 2 nhà cầm quân

    [​IMG]
    2 bố con Alex (trái) và Darren ở 2 bờ chiến tuyến - Ảnh: REUTERS ​


    Thế nên, điều đáng quan tâm ở trận giao hữu này không phải là ở khía cạnh chuyên môn, mà là một mối quan hệ rất đặc biệt giữa HLV trưởng 2 CLB. Trước đây, Ngài Ferguson từng dành sự quan tâm đặc biệt cho một vài HLV trẻ, nhưng với riêng HLV 35 tuổi Darren Ferguson thì sự quan tâm đó đặc biệt hơn nhiều, bởi họ là cha con.

    Quả thực, một trong những lý do chính khiến Darren Ferguson nhận làm HLV cho Peterborough là bởi trong suốt 90 phút phỏng vấn, chủ tịch của Peterborough không hề đả động tới người cha nổi tiếng của Darren Ferguson. Trước khi đến với công việc huấn luyện, Darren Ferguson từng là cầu thủ của MU, Wolves, Sparta Rotterdam và Wrexham.

    Dường như Darren Ferguson cũng nhận thức được rằng chỉ khi khả năng của anh được thể hiện qua những thành tích thì đó mới là lý do thực sự để anh được báo chí quan tâm nhiều đến vậy. Cũng giống như con trai của một diễn viên nổi tiếng được mời biểu diễn vậy, anh ta nên biết rõ tại sao mình được mời.

    "Đúng vậy, mọi người cũng hay nghĩ như thế, nhưng bản thân tôi thì không. Nếu bạn muốn làm một việc gì đó, hãy làm theo cách của bạn. Đúng là rất tuyệt vì mỗi khi gặp khó khăn, tôi luôn nhận được những lời khuyên từ cha mình, nhưng ông cũng chỉ như các ông bố khác mà thôi".

    Bước ngoặt Manchester United

    [​IMG]
    Darren phải chịu áp lực rất lớn bởi sự nổi tiếng của người cha Alex - Ảnh: Independent ​


    20 năm trước, khi Darren Ferguson mới 15 tuổi, một ngày, cha Darren Ferguson đến bên giường anh, và hân hoan thông báo rằng cả gia đình sẽ chuyển đến Manchester.

    "Cha nói rằng ông đã nhận được công việc ở CLB Man United. Tôi biết trước đây ông nhận được rất nhiều lời mời hấp dẫn nhưng ông đều từ chối, còn lần này thì khác. Ông nói với tôi rằng 'con nghe này, chúng ta phải thực hiện chuyến đi, cha sẽ phát điên mất nếu cha bỏ lỡ cơ hội này'. Tôi thì không vui lắm nhưng cha thì thật sự sung sướng, bởi ông vốn là CĐV cuồng nhiệt của MU còn tôi lại thích Arsenal. Nhưng đó chưa phải là thời điểm thích hợp để tôi ra đi".

    Liệu Darren Ferguson có nghĩ rằng mẹ anh có công lớn vì những hy sinh của bà trong suốt sự nghiệp của chồng không? Im lặng một chút, anh trả lời: "Bà đã hy sinh cho những người thân yêu của mình. Cha tôi luôn biết rằng ông sẽ không đi đâu nếu không có mẹ tôi".

    Đằng sau thành công của một người đàn ông luôn có hình bóng của một người phụ nữ. Vậy sau thành công của anh có hình bóng người phụ nữ nào không? "Thực sự là tôi đã ly hôn rồi".

    Và để lấp đi khoảng lặng sau câu trả lời đó, phóng viên tờ Independent đã hỏi Darren Ferguson về việc chuyển đến Manchester, sự việc sau đó đã khiến anh vô cùng sợ hãi: "Tôi học nốt năm cuối tại trường Wilmslow. Đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất mà tôi từng trải qua và tôi vẫn thường gọi đó là "năm vã mồ hôi hột".

    Đến với Old Trafford


    [​IMG]
    Nếu Darren không phải là con trai của Ngài Alex lừng danh thì có lẽ sự nghiệp cầu thủ của anh đã khác đi rất nhiều - Ảnh: BBC​


    Vài tháng sau, mặc dù nhận được lời mời từ CLB Nottingham Forest, Darren Ferguson vẫn quyết định đến với sân Old Trafford. Liệu có tác động của cha anh? "Không, HLV đội hình trẻ là người đưa ra quyết định. Cha tôi và tôi đã nói chuyện với nhau và cùng đồng ý rằng nếu tôi đá ở đội hình chính, tôi sẽ gặp rất nhiều bất tiện".

    Có phải do vấn đề con ông cháu cha? "Không. Các cầu thủ khác thật tuyệt. Họ hiểu cha tôi, họ biết những tiêu chuẩn mà ông đặt ra, và họ biết ông sẽ không cho tôi vào đội hình nếu tôi không có khả năng. Tôi cũng biết điều đó. Tôi đã chơi khá tốt trong những năm đầu tiên, và được đá đội hình chính năm 18 tuổi. Đó là trận gặp Sheffield United. Tôi ngồi trên ghế dự bị và được vào sân thay cho Neil Webb. Trận đó chúng tôi thắng 2-1.

    Thứ 7 tuần đó, chúng tôi gặp Everton. Giggsy (Ryan Giggs - ND) đá trận đầu tiên. Manchester thua 3-0. Tôi nghĩ, công việc này thật là khó.

    Sau đó, tôi không có chỗ đứng vững chắc trong đội hình. Tôi đá 15 trận đầu mùa bóng, và chúng tôi đoạt Cúp vô địch (1993). Tôi bị chấn thương ở mùa bóng đó. Rồi Cantona đến, Keane đến, và tôi biết sẽ không có được đá thường xuyên ở đội hình chính nữa. Sau đó Wolves mời tôi về đá cho họ, và đó là lời mời tốt cho tôi ở thời điểm đó".

    Khởi đầu khó khăn với 2 cha con

    [​IMG]
    Darren Ferguson khi còn là cầu thủ của M.U - Ảnh: Sportingheroes.net ​

    Việc duy trì mối quan hệ cha con song song với quan hệ HLV và cầu thủ có dễ dàng với anh không? "Tại thời điểm đó không hề có mối quan hệ cha con ở CLB. Đó chỉ là quan hệ công việc, mặc dù có vài lần ông loại tôi ra khỏi đội hình mà tôi nghĩ ông không nên làm như vậy. Nhưng tại thời điểm đó ông không có được quyền lực như bây giờ, nên tôi hiểu được những gì ông đã trải qua. Tôi không muốn gõ cửa phòng làm việc của ông và nói chuyện này chuyện kia, nên công bằng mà nói, cả 2 cha con tôi đều gặp khó khăn".

    Liệu ông ấy có nhớ thời điểm nào anh đá kém không? "Có, trận gặp Coventry. Tôi đã không thực sự đá cả mùa bóng nhưng tôi đã chơi tốt trận đó. Và đến trận gặp Everton, ông ấy đã thay Bryan Robson vào vị trí của tôi. Tôi đã nói: 'Con phải ra đi'.

    Ông ấy đã hơi buồn khi nghe tôi giải thích lý do. Ông nhận ra là đã làm một vài điều không đúng với tôi, như ông đã nói trong buổi họp đội: 'Nếu tôi loại Darren Ferguson ra, mẹ cậu ấy sẽ giết tôi mất'. Những điều giống như vậy. Tôi thấy nó chẳng buồn cười gì cả, nhưng thực sự cha tôi thấy không thoải mái, và đó là cách mà ông giải quyết việc này".

    Phải nói rằng việc bị mất vị trí vào tay Bryan Robson không phải là điều xúc phạm lớn nhất mà một cầu thủ phải chịu. "Đúng, nhưng tôi đã đá tốt, và tôi nghĩ cha tôi sẽ không loại bất cứ ai ra trong trường hợp này. Đây là tác động của suy nghĩ con ông cháu cha".

    Bài học của Ferguson 'cha'

    [​IMG]
    Giờ đây Darren (trái) lại nối nghiệp cầm quân của cha mình - Ảnh: REUTERS ​


    Darren Ferguson đã ký hợp đồng với Wolves, mặc dù mọi chuyện không suôn sẻ như anh hy vọng. Sau kỳ nghỉ dễ chịu ở Hà Lan, anh bị chấn thương ở Wrexham, CLB anh đã chơi 7 năm, đã từng đeo băng đội trưởng và đã chỉ đạo một vài trận ở cương vị HLV, với hy vọng sẽ bắt đầu công việc của HLV trưởng.

    "Phải nói là tôi đã thất vọng. Tôi luôn muốn là một người quản lý hơn là một HLV. Tôi nghĩ là tôi có thể đưa ra quyết định, và công việc quản lý hoàn toàn hợp với tôi".

    Và Darren Ferguson đã hỏi ý kiến một vài HLV khác ngoài cha mình. "Davey Moyes, Aidy Boothroyd, Brian Flynn, Walter Smith, họ đều rất tuyệt. Tôi sẽ thật khờ nếu không hỏi ý kiến họ. Công việc chính mà tôi đăng ký ở CLB là cầu thủ, và tôi đã hỏi ý kiến của họ về việc vừa đá vừa chỉ đạo. Tất cả họ đều nói đừng làm như vậy".

    Và Darren Ferguson nhận được lời khuyên nào từ người cha của mình? "Không nhiều lắm. Ông chỉ nói tôi cần phải trung thực với cầu thủ, cho dù phải làm họ thất vọng thế nào đi nữa. Cảm tính sẽ làm hại công việc".

    Có phải là công việc mà Ngài Alex Ferguson gần như đã tự nguyện từ bỏ? "Vâng, đó là một lần tôi khuyên cha tôi, tôi và những người anh em khác của tôi. Chúng tôi biết rằng sẽ rất sai nếu ông nghỉ hưu. Tôi nghĩ ông cần phải tiếp tục công việc đến chừng nào ông có thể".

    Liệu ông ấy có muốn trở thành HLV vĩ đại nhất nước Anh? "Thật là khó trả lời. Bob Paisley đã đoạt 3 Cúp vô địch châu Âu. Nhưng Man United cũng là một CLB khó quản lý, và 20 năm là một quãng thời gian thật là dài. Hẳn ông sẽ thấy thú vị khi ngồi ở một băng ghế chỉ đạo, và tôi ở băng ghế chỉ đạo của đội bóng đối thủ".

    Vietnamnet​
     
  18. Tôi

    Tôi Well-Known Member

    Ferguson từ góc nhìn của McClaren

    Từng một thời là trợ lý HLV ở M.U, có thể nói Steve McClaren khá am hiểu về con người của Sir Alex Ferguson. Nhân đang có tranh luận xung quanh việc xoay vòng cầu thủ, McClaren đã nói về phong cách huấn luyện của HLV người Scotland này.

    Một con người rất tinh tế

    Khi chỉ còn 10 trận đấu nữa là kết thúc, đó mới thực sự là lúc mùa giải bắt đầu. Đó là bài học quan trọng nhất mà tôi rút ra được qua thời gian cùng làm việc với Alex Ferguson. Vào thời điểm đầu năm 1999 khi tôi vừa gia nhập CLB, Manchester United đang thi đấu rất ổn định và hứa hẹn sẽ làm nên một mùa giải thành công. Tuy nhiên chính những tính toán hợp lý cho 10 trận cuối cùng của mùa giải mới là chìa khóa quan trọng giúp M.U có cú “nước rút” hoàn hảo đến thế. Cũng như một cuộc chạy đua đường dài, giai đoạn rút về đích sẽ quyết định phần lớn kết quả chung cuộc.

    [​IMG]
    Ông xứng đáng với những lời khen ngợi

    Là một HLV, bạn cần có một tầm nhìn chiến lược lâu dài cùng mối quan hệ chặt chẽ với các học trò của mình. Nếu bạn không xoay vòng cầu thủ, họ sẽ bị “đuối” khi tháng 4 về. Điều đó đồng nghĩa với việc một số cầu thủ sẽ phải ngồi dự bị, và khi ấy công việc của bạn là tìm cách giúp họ tin rằng họ vẫn là một phần cần thiết của đội bóng.

    Trận chung kết Champions League mùa giải 1998-1999 có lẽ là minh chứng thuyết phục nhất cho vấn đề này. Đó là mùa giải mà Ole Gunnar Solskjaer và Teddy Sheringham không được thường xuyên ra sân, bởi cặp Andy Cole và Dwight Yorke là lựa chọn số 1 trên hàng công M.U. Tuy nhiên, Ferguson luôn khẳng định với họ rằng M.U vẫn còn cần họ. Kết quả không thể tốt hơn, Solskjaer và Sheringham liên tiếp ghi 2 bàn thắng trong những phút bù giờ đem lại chiếc cúp vô địch châu Âu thứ 2 cho CLB thành Manchester.

    Cái khó nhất trong việc xoay vòng cầu thủ chính là làm sao “xoa dịu” được lòng tự trọng của các cầu thủ, đơn giản chỉ là vì các cầu thủ không bao giờ nghĩ họ cần nghỉ ngơi. Nếu không bị chấn thương, họ luôn muốn được ra sân thi đấu. Do đó việc phát hiện sự mệt mỏi của các học trò và có những kế hoạch thay thế kịp thời đòi hỏi rất nhiều sự tinh tế trong cách nhìn người của bạn. Xoay vòng cầu thủ chính là xu thế tất yếu của các HLV hiện đại, và mấu chốt để thành công không gì khác hơn việc giữ cho các cầu thủ có trạng thái tâm lý tốt nhất.

    [​IMG]
    Sir Alex - một trong số ít HLV có con "mắt xanh"

    Tôi còn nhớ trước trận chung kết Cúp FA năm 1999, ông Ferguson đã phải đưa ra một số quyết định khá nhạy cảm trong việc lựa chọn đội hình. Đó là thời điểm 1 tuần cách trận chung kết Champions League và Ferguson hiểu rằng nếu muốn toàn bộ các cầu thủ có được sự quyết tâm cao nhất, ông phải sớm có hành động. Thế là buổi sáng hôm đó, ông đến thăm phòng từng học trò, giải thích cho họ hiểu về quyết định của mình và đưa ra những lời động viên chân thành. Đó như một “liều doping” tác động tích cực đến tinh thần các cầu thủ và giúp họ tự tin bước vào những trận đấu lớn. Thành công của Manchester United trong những năm qua có dấu ấn đậm nét của Alex Ferguson, đặc biệt là ở tài dùng người của ông ấy.
     
  19. Chân dài

    Chân dài :MUS Legend:

    Bố già độc đoán


    Chuyện xưa: ngay đầu truyện Godfather, một gã chủ trại hòm tội nghiệp đến gặp Ông trùm Vito Corleone nhờ giải quyết một vấn đề nan giải. Bố già không nói nhiều, nhưng gật đầu bảo đảm mọi việc sẽ ổn thỏa, và chắc chắn phải là như vậy.

    Chuyện nay: HLV David Moyes của Everton vừa gọi điện cho Sir Alex Ferguson nhờ vấn kế cho đội bóng của ông cách vượt qua Liverpool (hơn Everton 3 điểm ở cuộc đua vào Champions League tại Premiership). Moyes kể: “Từ nhỏ, tôi đã được bố dạy rằng phải kính trọng những người đáng kính, trong bóng đá chắc chắn phải kể đến Alex Ferguson. Ông ấy đã giúp tôi một số kinh nghiệm rất hữu ích”.

    Ferguson từ lâu đã được xem là bố già của làng HLV Premiership. Chẳng những ông là HLV lớn tuổi nhất hiện hành nghề ở giải VĐ Anh mà còn là nhà cầm quân thành công nhất (không chỉ trong phạm vi Premiership mà còn cả lịch sử bóng đá Anh). Ở Premiership trong quá khứ hoặc hiện tại, Ferguson có không ít “đàn em” trung thành như McClaren, Allardyce, Moyes, Steve Bruce, Roy Keane, Bryan Robson… Dĩ nhiên, có những HLV (như Arsene Wenger) không cần bất cứ sự hỗ trợ nào từ Sir Alex.
    Nhưng cũng không hẳn Ferguson không “chơi” với HLV của các đội bóng lớn là kình địch của M.U. Sir Alex từng không ít lần choảng nhau ra trò với Mourinho, song đã lên tiếng ca ngợi “người đặc biệt” và bày tỏ sự luyến tiếc khi HLV lừng danh này bị Chelsea “chém”. Ferguson cũng từng “bật” Rafa Benitez không ít lần song vẫn xem ông này là bạn, thậm chí HLV của M.U còn gửi chiến lược gia của Liverpool một bản phân tích đánh giá thành công “không tưởng” của đội bóng này ở trận CK Champions League 2004 - 05.

    Ferguson đang thể hiện vị thế của một “đàn anh” đáng được nể trọng. Hễ ông nói là người ta nghe (“trong nghề này, kinh nghiệm là vô giá. HLV là cái nghề chỉ có một mình trong mọi tình huống, và độ rủi ro luôn rất cao. Chúng tôi rất cần sự hỗ trợ, và một mối quan hệ thân thiện để cùng tiến bộ”), ông đã muốn kết bạn với ai thì người đấy hẳn phải lấy làm vinh dự.

    Noí chung, Ferguson là một người bạn tuyệt vời, song lại là một người thầy đáng sợ. Như vậy, bố già bóng đá Anh Ferguson vẫn còn kém bố già của thế giới ngầm trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Mario Puzo trong cách đối nhân xử thế.

    Corleone không bao giờ sợ một đàn em qua mặt (hoặc nổi danh hơn) mình, bởi đơn giản ông luôn tự tin vào chính mình. Corleone dùng cái uy (vô hình) thay vì cái quyền (hữu hình) để thu phục thuộc hạ, buộc họ lúc nào cũng nhất nhất kính trọng ông thật lòng. Còn Alex Ferguson? Rất nhiều danh thủ rời M.U trong cay đắng, chỉ vì họ không thể chống lại bố già Ferguson. Roy Keane, Jaap Stam, David Beckham, Paul Ince, Ruud van Nistelrooy đều nhớ mãi những “kỷ niệm” trong giai đoạn cuối cùng tại M.U.

    Sự cố “chiếc giày bay” chấm phá vài cái sẹo trên gương mặt điển trai của Beckham, cuốn tự truyện Head to head đẩy Stam đến Lazio, Van Nistelrooy rời M.U (vì bị Ferguson cô lập trên ghế dự bị) đã tỏa sáng lập tức với danh hiệu Vua phá lưới cùng chức vô địch La Liga với Real Madrid, có thể tin rằng nếu Ferguson không quá đề cao cái tôi của bản thân, đội áo đỏ thành Manchester đã giữ được nhiều công thần, và thành công hơn những gì đã đạt được trong 22 năm dưới triều đại Ferguson.

    Dẫu vẫn biết nhân vô thập toàn, nhưng dù sao nhiều fan M.U vẫn lấy làm tiếc vì giữa Ferguson và một ngôi sao nào đó, ban lãnh đạo “Quỷ đỏ” chỉ được chọn một, và người chiến thắng tất nhiên luôn là Ferguson.

    Thể Thao&Cuộc Sống
     
  20. LụcTuấn

    LụcTuấn Well-Known Member

    Alex Ferguson muốn “huỷ diệt” AS Roma
    Ngài Alex Ferguson hy vọng học trò của ông sẽ lặp lại “cơn địa chấn” (thắng Roma với tỉ số 7-1 tại lượt về TK Champions League mùa bóng 06/07) vào đêm hôm nay trên sân Old Trafford.


    Trong buổi họp báo trước trận tứ kết lượt về thuộc khuôn khổ Champions League giữa MU và AS Roma, HLV trưởng của Quỷ đỏ đã lên tiếng nhắc lại kỉ niệm ngọt ngào vào đêm 10/4/2007 khi đội bóng của ông hạ gục đối thủ đến từ Italia với tỉ số không tưởng 7 -1) để hiên ngang bước vào vòng BK giải đấu năm đó.

    [​IMG]

    Ferguson muốn học trò của mình
    lặp lại thành tích ở trận TK lượt về năm 2007.

    Có thể nói, chiến lược gia người Scotland và các học trò của ông đang đứng trước cơ hội rất lớn để có mặt trong top 4 CLB mạnh nhất châu Âu mùa bóng năm nay, bởi họ đã đánh bại đội bóng áo bã trầu với tỉ số 2- 0 ngay tại sân Olimpico ở trận lượt đi cách đây đúng một tuần.

    Như vậy, chỉ cần một kết quả hoà hoặc tồi tệ hơn là một trận thua với cách biệt tối thiểu một bàn thì nhà ĐKVĐ Premiership vẫn ung dung giành quyền đi tiếp. Thế nhưng, ông Ferguson không hề mong muốn một trong hai trường hợp trên xảy ra với đội bóng của mình, ông nói đầy tự tin: “MU sẽ huỷ diệt AS Roma”.

    “Nhìn những gì Roma thể hiện ở trận lượt đi, tôi cho rằng họ có thể thất thủ với tỉ số 25 - 0 trên sân Old Trafford đêm hôm nay” - nhà cầm quân của MU cho biết thêm.

    Ai cũng hiểu đây là câu nói đùa của Sir Alex, nhưng nó cho thấy sự tự tin và quyết tâm của Quỷ đỏ thành Manchester ở cuộc đón tiếp thầy trò HLV Spalletti.

    vnexpress